-
1000
17-04-2026
Send us Fan MailNgười gửi: người hạnh phúcNội dung bài viết: https://docs.google.com/document/d/1FkDO_NMxTRgnbQt81UlKIMdAb4hylQ0NKyBAkZOMp5A/edit?usp=drivesdk
-
999
15-04-2026
Send us Fan MailNgười gửi: HuyCháu xin chào cô gì chú bác anh chị trong gia đình và chào chú w5n ạ. Cháu cũng xem chú cũng dc 8 năm và năm nay cháu 22 tuổi. nhưng vì cháu cũng chỉ xem chú và ít tương tác nên có thể cháu chỉ là 1 người qua lại thôi nhỉ hihi. Cháu xin dc kể qua hoàn cảnh của cháu. cháu hiện đang lao động ở nhật và cũng có nghề tay trái là đầu tư CK - mẹ thì cũng làm LD nhưng sắp đến tuổi nghỉ hưu. hiện là 58 tủi - anh thì hiện 43 tủi có 1 con và đang cùng mẹ nuôi con và ko có công việc. Về chị dâu, là hộ kinh doanh cá thể khá giỏi. Biết làm móng, quán ăn và loại mô hình khác,. chính yếu là nấu ăn. Về người anh, anh ấy cực kỳ có tính cách bảo thủ, khôn lỏi, khó hiểu, khó chiều,nóng tính, động cơ, v.v mà trước đây từ hồi sinh viên anh ấy cực kỳ ngoan và chịu khó, hay nghĩ cho gia đình. Vậy thì cháu xin dc phép tâm sự và cũng xin ý kiến góp ý từ mọi người và chú w5n về việc giải quyết nếu có thể ạ. cháu sẽ comment nếu m.n có ý kiến. cháu xin cảm ơn- người anh bây giờ từng có 1 cô vợ nhưng đã chia tay, sau 3 năm gần đây lại cưới thêm nhưng vì tính cách tệ bạc nên chị dâu đã ko chịu được nữa. nhưng vấn đề hiện tại của chị dâu là anh rể đã lấy đi đứa con sinh hạ của chị ấy và mang về quê, mẹ thì thương ng anh, hay lo cho gia đình nhưng vì thế mà có lẽ sợ ng anh, bị lừa dối, bị truyền thông tin sai sự thật cho gia đình và cả m.n xung quanh nên chị dâu bị hại, nợ rất nhiều, bị đồn thổi v.v suốt 3 năm Vì ông anh.- hiện chị dâu đang liên lạc cho bên gia đình và sẽ dùng chính quyền nếu ko có thể giải quyết, chị ấy cũng tâm sự với e trước khi hành sự. nên mới đây thôi cháu mới nhận ra sai lầm từ gia đình.- giờ mẹ cũng già rồi nên cháu tính sẽ khuyên mẹ sẽ làm theo chị dâu nói vì mẹ cũng ko biết gì nhiều và bị ông anh thao túng rất lâu, lương thấp thì cũng chả đủ để nuôi được con, chi phí sinh hoạt vốn đã khó khăn do bệnh tật nhiều.- ng anh thì hết chữa, xin việc nào ông sếp ghét tới đó, tung tin đồn khắp xung quanh khiến chị dâu bị ảnh hưởng từ tài sản đến xã hội rất nhiều. bị đánh, chửi v.v thậm chí chửi cả đứa trẻ non nớt nữa nhưng lại vẫn rất thương con vì gia đình ( ? ). Vì mọi thứ từ ng anh nó ko ăn khớp với nhau m.n ạ, trông thì rất thật đấy,... nhưng~.- giờ cháu nghĩ nếu anh cháu ăn bám mẹ trong khi mẹ ko còn đủ tiền sinh hoạt nữa sẽ kéo theo cháu vào. nên giờ dù cháu ko thể xử lý chuyện của người lớn dc nhưng cháu vẫn muốn có 1 tia hy vọng nào đó có thể giúp cháu giữ cho mẹ dc an toàn, ng anh có thể đi cải tạo hoặc cách để tránh ng anh hại gia đình dc ạ. cảm ơn m.n đã nghe tới đây cháu thực sự cảm ơn hicc.
-
998
13-04-2026
Send us Fan MailNgười gửi: JJChào aLại là e đây ạ. K biết a còn nhớ k, mới mấy tháng trước còn tâm sự báo tin vui rằng chồng đối xử tốt với e ( Trước đó nó giấu e chuyện từng kết hôn, có con. Sau đó e có gửi tâm sự đến và quyết định tha thứ) Giờ này gần sáng rồi nhưng đêm qua e k thể nào chợp mắt nổi. Vừa gõ những lời này tim vừa đau thắt lạiE với nó quen nhau hơn năm thì cưới. Đến nay được gần 3 năm thì nó cũng đối xử tốt với e. Tưởng gặp ck tốt ai ngờ hôm nay e phát hiện nó ngủ với gái ( rót riệu tại quán karaoke) mà k dùng biên pháp tránh thai Nó quỳ xuống cầu xin bảo bị nhỏ kia dụBảo sẽ sang tên hết nhà và xe cho e , đưa hết tiền cho e, chỉ cần e đừng li hôn ngay mà cho nó 6 tháng sửa sai. Nếu đến đó e vẫn muốn li hôn thì nó chấp nhận mất hếtE thừa nhận mình k thích quan hệ vì chăm con mệt, mà e cũng k có hứng thú gì nhiều. Một tuần 1,2 lần. Có khi 2 tuần 1 lầnChắc vì vậy nó k thoả mãn nên vụng trộm bên ngoài. Mà k phải 1 lần đâu, những 3 lần mà nay e mới phát hiện. Nó từng bị vợ cũ và người y cũ cắm sừng. Hơn ai hết nó hiểu cảm giác bị phản bội đau thế nào. Nhưng nó lại nỡ đối xử với e như vậyMai e phải đi khám xem mình có mắc bệnh lây nhiễm gì k Giờ e đau khổ quá Nếu tha thứ thì hằng ngày nhìn nó e lại nghĩ đến cảnh nó ngủ với người taCòn k tha thứ thì thương con còn nhỏ, thương mẹ e đã nhiều tuổi còn vì vậy mà buồn lo, thương chính bản thân mình sao bất hạnh quá. Giờ e nên làm gì đây ạ
-
997
10-04-2026
Send us Fan MailNgười gửi: tâm không tốtEm chào anh web5ngay và mọi người ạ,đầu tiên em xin chia sẻ thông tin về mình trước ạ em là con trai sinh năm 2007 là 1 genz chính hiệu,em hiện đang là sinh viên đại học còn đang được ba mẹ bao nuôi từ tiền học đến tiền ăn và đặc biệt em chưa có bồ ạ.Em đầu tiên muốn chia sẻ vấn đề đầu của em đó là em có thói quen là cứ trước khi đi ngủ thì sẽ mở tik tok lên coi đến 11h rồi đi ngủ rồi sáng 6h đi học lên trường,vấn đề ở đây là khi mà em lên mạng có những bạn ngang tàm tuổi em cỡ từ 2005-2010 gì đó họ đăng lên mạng khoẳng khắc họ yêu nhau em rất ghen tị với họ,ai cũng xinh trai,gái đẹp trên đó á nhìn họ yêu nhau rất hạnh phúc,em thấy tình yêu của họ đẹp và tuyệt với giống như mấy cuốn tiểu thuyết thanh xuân vườn trường trung quốc vậy em nhìn rất là ghen tị và có những bạn khoe lên mạng có những người vừa giàu giỏi đẹp nào là các em nhỏ hơn đạt hsg quốc gia khoe lên mang vừa giỏi và đẹp,các bạn cùng trang lứa và các anh chị lớn hơn cũng thành tích vậy mà giỏi đẹp,em lại đâm ra sự đố ghét đối với những bạn đó trên mạng muốn trù người ta tan vỡ và mất hết sớm,em thấy em xấu xa quá,nhiều lúc có mấy bạn nam bằng tuổi em họ khoe có bạn gái đẹp,mà em nhìn ngoại hình họ có đẹp lắm đâu mà họ quen được bạn nữ xinh như vậy,chắc em nghĩ vấn đề đó nó cũng liên quan đến nỗi đau em thích 1 bạn nữ sinh như trên tik tok người ta kêu mấy bạn nữ đó giống như bạch nguyệt quang vậy,cái bạn nữ đó thích 1 bạn đẹp trai và trắng trẻo hơn em và bạn bạch nguyệt quang đó và bạn nam mà bạn bạch nguyệt quang đó yêu nhau,lúc đó em buồn lắm khóc trong phòng 1 mình nhiều ngày tối đi ngủ em ôn bài nước mắt nó còn rơi nữa chứ,lại còn tối đi ngủ em cứ lăn đi lăn lại đầu cứ nghĩ cái chuyện đó không chịu ngủ mặc dù em nhắm mắt cả tiếng mà cái đầu cứ ko chịu nghỉ ngơi,đôi khi em cũng buồn ba mẹ mình vì họ không thể sinh mình ra ở môi trường như trong mấy cuốn tiểu thuyết hay ngoại hình mình muốn vậy,em học đại học thì học phí của em rất là mắc cụ thể là 1 triệu 1 tín chỉ lận mà tổng tín chỉ em phải học là 150 tín chỉ,em học ngành công nghệ thông tin ạ chưa kể tiền học ielts và em cũng định thi đại học lần nữa để học thêm ngành mới do ngành đầu của em là ngành toán ứng dụng em không đỗ lên xuống học ngành cntt ạ,lên ba mẹ em cũng phải đi làm cả sáng lẫn tối để đóng học phí cho em mặc dù nghĩ đến đó em thấy bố mẹ cũng hi sinh vì mình nhiều tại em học 2 ngành lên tiền học rất nhiều, em kể sơ qua tiền đi học thôi là anh có thể thấy là bố mẹ em phải làm cực như nào để đóng tiền cho em học đó á,nhưng không hiểu sao em cứ lại buồn bố mẹ vì không sinh ra ngoại hình và nơi ở mình muốn và giàu hơn...,cái tâm sự này của em,em thấy rất trẻ trâu và không được gọi là chuẩn mực lắm ạ,cầu mong anh đọc được và nói gì đó để em có thể lấy được điều gì đó từ anh ạ,em cảm ơn anh nhiều.
-
996
08-04-2026
Send us Fan MailNgười gửi: Vi ViEm chào thấy 5 và gđ wed5bgay, hôm nay là lần 3 em gửi lại câu chuyện của mình về. Vào khoảng t8/2024 bài em được phát em kể về việc em trai e đi tù vể tội gây rối trật tự công cộng 2 năm và sức khoẻ ba em khá yếu vì bệnh nền và tâm lý. Được thầy 5 và mọi người chia sẻ rất nhìu gđ đã vượt qa thời điển đó, sau đó bài thứ 2 là em kể về hành trình đi thăm em em được phát vào tháng 2/2025 khi gặp em ở trại, em nói ân hận và gđ cũng đã đưa ra nhiều kế hoạch khi em về. Và hôm nay em xin kể tiếp về câu chuyện, theo bản án thì khoảng tháng 7/2026 em em mới về, tuy nhiên thời gian trong trại em chấp hành tốt và thêm các ngày khoan hồng dịp lễ mên em đã về với gđ vào T5/2025 sau 9 thánh chấp hành. Về nhà ba em có để em em thích nghi lại với cuộc sống 1 tháng, và xin theo diện học nghề của người mới ra trại, nhưng em em vẫn lén gđ tiếp tục giao du với bạn cũ, mượn nợ xã hội đen, vay tiền mua xe đẹp, gđ em rất bình thường nhưng em em vẫn đu theo xe độ đẹp vay tiền mua, ba em sợ vẫn đưa em đi làm công trình ở bà nà hill 1 tháng mới về 1 lần để tránh giao du, nhưng em em vẫn tìm cách xuống và nghỉ việc, cứ sáng là ngủ đêm đi chơi với hội bạn xấu. Ba em tìm cách đưa em em vô SG để tránh, vào em em làm công nhân ở intel, tối đi chạy grab thêm, ăn ngủ đúng giờ hơn nhưng tết này về, em em nói trong người không có tiền, vé xe tàu ko trách nhiệm mua ra vô phải nhờ người nhà mua, đỉnh điểm khi em quyết định gửi tiếp bài cho thầy 5 vì khi nãy nó còn đưa ra lời hỗn với ba mẹ vì không cho nó đi chơi đêm, không cho tiền đi chơi dịp tết, em lên lầu thấy ba em ngồi ở ghế, ko bật đèn, nhìn ra cửa sổ vì đau lòng mà không biết phải làm sao, ba làm ăn thất bại ở SG nên sau bệnh về ĐN sống, ở quê em gốc huế ngta cũng chú trọng về con trai, nên từ khi em em đi tù gđ em gánh chịu rất nhiều điều tiếng rừ họ hàng, cứ nghĩ sau vấp ngã năm 2024 em em đã trưởng thành, nhưng không thầy ạ! Gia đình từ nói nặng nhẹ, định hướng đủ thứ, những tưởng tgian ở SG đã ổn 5-10%, nhưng khi dịp tết này em ko nghĩ lại buồn đền như vậy, em thật sự như sụp đổ và ko biết phải làm gì tiếp cho gđ thầy ạ Bài em nay khá dài nhưng em mong thầy thông cảm khi em ghi lại hành trình gần 2 năm qua. Em cảm ơn thầy và mọi người đã dành thời gian đọc bài.
-
995
06-04-2026
Send us Fan MailTâm sự của: NOMADIOTThầy ơi Thầy có nhớ em hem, đây là lần thứ 3 em viết tâm thư rùi đó hehe. Năm 2022, lần thứ nhất là khi đứng trước cánh cửa ĐH, khi mà em gửi thư cho thầy rồi không biết mình được trả lời. LÚc đó thì em cũng đã quyết định ngừng con đường học ĐH ^^Năm 2025, lần thứ hai là khi em phân vân giữa 2 lựa chọn là học ở VN hay đi du học, và định hướng trong tương lai của em sẽ là build trung tâm. Em cũng đã có cơ hội được nghe lời khuyên của Thầy một cách kỹ lưỡng hơn. Năm 2026 cũng là lần thứ ba. Thiệt ra, lần này em muốn khoe với thầy là em đã được học bổng 100% cho kì đầu, và nếu từ kì thứ 2 điểm số của em nằm trong top thì em sẽ có thể duy trì học bổng này. Em vui lắm thầy ơiiiii, vì bài luận mà em viết đã được đúc kết từ những kinh nghiệm em đi dạy, cũng như từ những tư duy mà em tích góp được thông qua đọc sách cũng như xem video của Thầy ạ.Thời gian gần đây thì em cũng đã có thể nhận thêm một số học viên bên ngoài vì em đã có chứng chỉ TA rùi hehe.Nhưng mà thiệt ra sau khi có học bổng thì em có một xíu khó chịu vì khi em đăng lên Facebook để đánh dấu lại cột mốc mà mình đạt được thì có một người chị họ có ý nói là học bổng của em dễ lấy nên cũng cố tình kêu người em của chị đó apply vào chung trường em luôn. Bởi vì theo em tìm hiểu trong quá trình em tự apply hồ sơ thì hệ học bằng TA sẽ ít học bổng và bị giới hạn rất nhiều (em phải tìm rất nhiều mới tìm được ngành cũng như trường phù hợp với kinh nghiệm và định hướng của em). Còn hệ học bằng chính ngôn ngữ của nước đó thì sẽ có cực kỳ nhiều học bổng từ nhiều trường nữa. Nên em cảm thấy có gì đó rất khó chịu huhu. Sau sự việc này, em lại nhận ra mình không nên đăng lên những gì mà mình đạt được, vì sẽ có nhiều điều mình không kiểm soát được ảnh hưởng đến tâm trạng của mình ạ.Và em cũng lại vô tình nhớ đến bài học từ những audio TKCX cũng như từ sách CNKK, mình chỉ nên tập trung vào những thứ mình có thể kiểm soát thui phải hem Thầy.Tính ra là em vừa mới có học bổng luôn, mà lại vì chuyện này nên không còn thấy hạnh phúc nữa. Em sẽ chấn chỉnh lại bản thân, tận hưởng những gì mình đang có và chuẩn bị cho hành trình phía trước. Dù em biết sẽ có nhiều chông gai, nhưng em tin là nơi nào có ý chí, nơi đó có con đường ạ.Em chúc Thầy và đại gia đình Web5ng một ngày mới vui vẻ nha!!!Dạ em cũng mong được nghe thêm góc nhìn từ Thầy nữa ^^Hẹn Thầy vào những năm tiếp theo ạ ^^
-
994
03-04-2026
Send us Fan MailNgười gửi: Patient 9Dạ chào Thầy, mình là người gửi tâm sự được đăng ngày 22/10/2025 đây ạ.Trước tiên mình xin gửi lời biết ơn sâu sắc đến Thầy từ trái tim vì những điều Thầy đã làm để giúp cho cộng đồng, trong đó có mình.Từ thời gian đó đến nay thì mình cũng tạm ổn, nhưng cuộc hôn nhân của mình rõ ràng không hạnh phúc và chịu đựng. Mình vẫn lưu ý lời Thầy góp ý, mình sẽ “bước tiếp” đối mặt với những thử thách cần diễn ra nếu xảy đến. Chỉ là lâu lâu nhìn lại thấy chán ạ, mình vẫn “tu tập” mỗi ngày, làm thiện trong khả năng để mong “thoát nghiệp”, mình làm từ tâm từ xưa hơn 10 năm trước rồi ạ, chỉ là trong hoàn cảnh không mong muốn thì mình mong “tạo phước để trả nghiệp” thôi ạ. Mình có bị làm quá không Thầy, mình được coi là qua Mỹ không vất vả, có chồng lo nhà cửa, Cha Mẹ cho một số vốn khá lớn để làm việc mình muốn làm, không phải đi bưng phở, làm nail…Từ nhỏ sống trong gia đình với Ba Mẹ mình đã không thấy có niềm vui nào với gia đình, đặc biệt là Mẹ, nên khi lập gia đình mình lại được “trải nghiệm” một lần nữa. Mình hiểu đời người ai cũng có nỗi khổ, những điều không như ý… mình ở với gia đình không vất vả, không phải lo Cha mẹ, anh chị em… sang Mỹ cũng không vất vả mưu sinh, vậy thì còn đòi cái gì nữa, được Voi đòi Hai Bà Trưng nhỉ 😂Mình đang làm việc freelance tại nhà (tax, insurance, investment), income khoảng 3k hoặc hơn xíu, đối với mình là ổn vì mình không có gánh nặng, chỉ lo cho bản thân hoặc phụ xíu chi phí. Chồng mình thì income gần 100k, anh lo nhà cửa chi phí, anh chi xài không kế hoạch nên gần như không có dư ngoài căn nhà, mình thì có dư (nhờ gia đình cho). Nhưng để tự sống 2 mẹ con ở Mỹ thật không dễ dàng về vật chất lẫn tinh thần, bài trước mình tự tin thái quá, nhìn nhận thực tế là khó và nhiều thử thách… Gần đây bé con gái của mình cũng rất đeo Ba, Ba cũng thương bé lắm, chiều chuộng hơn Mẹ luôn, nên nghĩ nếu mà từ bỏ nơi này thì tội con quá. Nhưng mình chắc chắn không viện lý do hay ngại thử thách mà cam chịu đâu ạ.Chỉ là hôm nay thấy không vui nên gửi tâm sự đến Thầy, mong Thầy cho mình lời khuyên hoặc có điều gì đó mình chưa nhìn ra nhờ Thầy chỉ giúp ạ. Cảm ơn Thầy và mọi người nhiều!
-
993
01-04-2026
Send us Fan MailNgười gửi: Nặng LòngXin chào thầy và các khán giả của tâm sự buồn vui. Em là sinh viên năm nhất đại học đang trong một mối quan hệ yêu đương được 4 tháng và em tán người yêu em cũng tầm 4-5 tháng đó. Lúc đầu yêu nhau bọn em hạnh phúc lắm, người yêu em có chán em nhưng mà em đã cố để người yêu hết chán. Và rồi từ dạo Tết người yêu em bắt đầu thay đổi nhắn tin với trai nhiều hơn và bảo do ở nàh nên không gọi nói chuyện với nhau được mấy. Bọn em yêu xa, em Hà Nội người yêu em ở Hải Phòng và người yêu em bảo người yêu em lên trọ thì sẽ nói chuyện với em nhiều hơn và chỉ có mình em. Và quả thật lúc lên trọ thì đúng như người yêu em nói nhưng mà từ lúc người yêu em đi làm khoảng 2 tuần trước. Em cảm thấy người chỗ làm thích người yêu em và tán người yêu em, em có bảo người yêu em nhưng mà người yêu em bảo ảo tưởng. Em biết em không thể thay đổi người yêu em được nên thi thoảng em có nói kiểu kia nên người yêu em giận nên em không nói gì nữa. Nhưng mà lúc người yêu em đi làm về là toàn kể cho em về người chỗ làm ý đến mức mà mấy hôm trước có những câu nói với người em rất thân mật như gọi “bé” và người yêu em bảo đấy chỉ là trêu thôi. Và rồi hôm sau người chỗ làm nói với người yêu em là”A của anh” tận 3 lần và bảo là “em đang tán tỉnh anh đấy à, anh rụng tim mất”. Trước mấy câu nói này thì người chỗ làm kia đã có những hành động tán người yêu em như mua trà sữa, cho tiền, giúp đỡ, người yêu em bị trừ lương thì chia đôi với người yêu em. Chỉnh hôm nay em viết post này vì người yêu em kể người chỗ làm kia khuyên người yêu em chia tay em, cụ thể thế nào thì em không rõ. Em bảo để em nhắn cho người ý thì người yêu em bảo”m nhắn đi, t chia tay m” rõ là người yêu em bảo là ngờ ngờ ra từ hôm trước rồi kêu tránh rồi nhưng mà vẫn để người kia được nước làm tới. Thậm chí còn giận em và bảo em muốn yên ổn không muốn. Em thực sự không muốn chia tay người yêu em tẹo nào, những lần chia tay hay giận dỗi em đều hạ mình xuống kể cả đúng hay sai để níu kéo. Em có tập trung vào bản thân để đỡ buồn nhưng mà cứ nghĩ về chuyện đó, và người yêu em cũng kể. Rõ là biết vậy rồi nhưng mà người yêu em không vạch rõ ranh giới ra mà cứ để người kia lấn tới, xong giờ em không biết sao nữa. Mong thầy và các khán giả cho em lời khuyên ạ, em chỉ kể như này vì chi tiết thì nó sẽ rất nhiều cái ạ.
-
992
30-03-2026
Send us Fan MailMến chào thầy Năm và cả nhà thương, em là Cọ.Em viết tâm sự này sau khi thực hành bài Yoga buổi sáng. Tầm một tuần trở lại đây hai buổi sáng tối em tập 20 phút cho vấn đề cổ vai gáy. Còn lý do của tâm sự ngày hôm nay là sự thôi thúc từ tối hôm qua.Tối qua cùng giấy và bút em đã thực hành 'Cạn ráo chữa lành' ngày thứ 2. Và sau khi hoàn thành thì có gì đó trong em muốn viết vài điều chia sẻ cùng thầy ạ.Mấy năm nay em cũng có viết, viết nhật ký này nọ, ghi chép các bài học của thầy, các bài giảng ở các nơi khác. Lâu lâu cũng có kiểu recall lại bài học như thầy vẫn nói. Nhưng thực sự đây là lần đầu tiên em tập trung chú ý viết cho cạn ráo hết luôn.Nói sơ qua về nội dung viết hôm qua thì là em nhìn lại biểu đồ ngày sinh của mình qua nhân số học và những quan sát với cuộc đời của mình ạ. Ưu điểm là biết lên kế hoạch hay ho này nọ nhưng nhược điểm là hơi viển vông, không đủ nguồn lực và sự kiên trì nên cứ toang hoài. Em đã sống rất lâu trong cái vòng lặp như vậy rồi. Cứ cố ngoi lên một chút lại bị chính mình kéo xuống mãi thôi.Rồi nhờ viết gần 20 phút em lại vỡ ra được một điều là mình không thể lấy nguồn lực từ những gì mình không có được, nó phải nằm trong cái mục sức mạnh, ưu điểm của bản thân chứ.Và rồi em ngồi liệt kê lại những điều tích cực nhỏ nhoi em đã cố gắng duy trì trong vài năm trở lại đây với những ưu điểm đó. Cảm giác thực sự xúc động luôn thầy ạ. À thì ra mình vẫn chưa từ bỏ chính mình mà. À thì ra trong mớ hỗn độn xám xịt của cuộc sống mình vẫn chấm lên những điểm màu tươi sáng mà. À mình còn may mắn đến vậy mà...Viết xong cảm giác như vỡ oà ạ. Thấy xin lỗi vì mình đã quá khắc nghiệt với bản thân, dù không nói ra nhưng nó vẫn luôn tiềm tàng trong con người em. Và thấy biết ơn vì mình thực sự may mắn, kiểu như là khi người học trò sẵn sàng thì người thầy sẽ xuất hiện vậy. Hiện tại cũng chưa có gì em chắc chắn. Chỉ là em sẽ cố gắng dành cho bản thân mình nhiều thời gian hơn nữa.Em gửi bài tâm sự của mình và hy vọng nghe được một góc nhìn mới từ thầy chứ em luẩn quẩn lâu quá rồi ạ.Cảm ơn thầy Năm và mọi người đã đọc bài của em. Chúc thầy và mọi người nhiều niềm vui và sức khoẻ ha. 💝🌻
-
991
27-03-2026
Send us Fan MailNgười gửi: Cục dàngThầy ơi, dạo này thầy có khoẻ không, còn cam, táo, chuối hàng ngày không? Thấm thoát cũng gần 10 năm kể từ khi em biết đến Web5ngày. Và biết đến Thầy. Những lúc buồn, những lúc cô đơn và nhiều hoang mang, em lại nghĩ đến Thầy, mở 1 tập Tri kỷ gần nhất để nghe.Đôi khi em thấy giữa em và thầy, có sợi dây liên kết kỳ diệu. Có những đoạn tri kỷ chạm đến được những vấn đề của em ngay thời điểm đó. Em thật sự không biết đó là sự trùng hợp hay là kết nối tâm giao diệu kỳ giữa 2 con người chưa từng gặp gỡ. Còn cái này nữa, em cũng bị Viêm mũi giống thầy, cứ lạnh lạnh là cái giọng khác đi, cũng thích khí trời gần tết, thích mỗi buổi sáng sớm khi đường phố còn yên tĩnh,... Thầy thấy trùng hợp khôngggg?Em đã ra trường rồi, em đã có 4 năm Đại học thật sự ý nghĩa. Những chia sẻ, tâm sự của thầy thấm nhuần trong em theo từng năm tháng. 4 năm đại học năm nào em cũng có học bổng, và hoạt động xã hội tích cực. Sau hơn 2 năm ra trường, em đã lao động thật hăng say, mua đất và mua nhà cho gia đình. Một cô bé đã có khoảng thời gian tệ hại, chẳng còn tin vào chính mình, đã 1 lần nữa dám ước mơ. Một cô bé từng khóc trong bóng tối rất nhiều lần, đã tìm thấy được con đường của riêng mình. Thầy thấy không, ở đâu đó trên đất nước này, đã có những người nhờ có thầy mà trở nên tốt đẹp hơn đó ạ.!!!!Nhưng mà thầy ơi, mỗi giai đoạn cuộc đời luôn có những trăn trở, những điều khó quyết định.Trong suốt 2 năm làm việc sau ra trường, em cũng có quen 1 người. Anh ấy hơn em 8 tuổi. Hiện tại cũng đã hơn 30 tuổi rồi. 2 năm vừa qua trong quá trình quen nhau, em chỉ lao đầu vào công việc và ít đầu tư cho Tình yêu. Hiện tại em đã cân bằng hơn, dành nhiều thời gian cho chuyện tình cảm hơn. Nhưng mà, đến lúc em có nhiều thời gian cho tình cảm, thì em cảm thấy có gắn bó, đồng hành, nhưng không còn quá yêu nhiều như ban đầu quen. Em không biết là cảm giác gì nữa. Đây có phải là 1 giai đoạn hiển nhiên của tình cảm không ạ? Người ấy cũng khá lớn tuổi rồi, nên cũng tính đến chuyện kết hôn, nhưng em luôn cảm giác chưa sẵn sàng dù em cũng đã đến tuổi nên ổn định gia đình.Mỗi lần nghĩ đến việc kết hôn em lại thấy không hào hứng, không vui như những cặp đôi sắp cưới nhau. Dù là anh ấy cực kỳ tốt, có học thức, có đạo đức, và được dưỡng dục rất tốt và lo cho em rất nhiều, là người đáng tin cậy và an toàn. Định hướng tương lai hai đứa phù hợp với nhau. Gia đình hai bên đều rất vui vẻ. Và 1 điều nữa ạ, thời gian qua làm việc em bị stress, và bị lo lắng quá mức. Ngày xưa đi xe khách, đi phà, em không sợ, vậy mà bây giờ cứ lên xe là em sợ, cứ nghĩ đến những chuyện không may. Em cứ tưởng tượng ra những điều không tốt ở tương lai rồi nghĩ đó là trực giác, và tin vào trực giác. Em không biết vấn đề này có ảnh hưởng gì đến cảm xúc của em trong tình cảm không nữa? Cứ cảm giác kết hôn là sẽ không ổn. Hiện tại em rất mông lung.Em thấy hỏi Thầy chuyện tình cảm cũng hơi bị kỳ á. Nhưng những sự kiện quan trọng trong cuộc đời như thế này, em cũng rất muốn nghe được lời khuyên của Thầy ạ.Em nên làm gì để hiểu chính mình trong chuyện tình cảm này đây ạ? Huuuuuuuuuu Người gửi với tên là Cục dàng, hy vọng nếu bài này được lên em được thầy gọi là Cục dàng ạ. Hiii Thầy giữ gìn sức khoẻ nhennnnn. Được biết thầy là một phước phần của em ạ. Em mê giọng miền Tây của thầy dữ lắm.
-
990
25-03-2026
Send us Fan MailNgười gửi: Hành giảEm xin chào Thầy 5 ạ,Giai đoạn hiện tại có thể là nói là nhiều biến động, nhưng em thấy thầy hoàn toàn gần như không hề bị động trước những điều đó. Em gửi bài viết này là để hỏi về cách thầy thích nghi và chất lọc thông tin ạ.Em nhớ trong một bài tâm sự về thất nghiệp hậu covid, thầy nói là ai cũng nên tìm hiểu về kinh tế vĩ mô. Thầy nói về một bai viết tên là "Khủng hoảng thất nghiệp cổ cồn trắng" trên Tạp chí Kinh tế Sài Gòn. Em có lên đọc tạp chí này và thú thật là đọc không hiểu gì hết. Nên em muốn hỏi thầy về các nguồn dễ đọc hơn cho những người mới bắt đầu ạ. Em xin cảm ơn thầy nhiều ạ
-
989
23-03-2026
Send us Fan MailNgười gửi: Giấu tênXin chào mọi người, em là nữ 2x ạ, chuyện là chỉ còn vài ngày nữa là đến sinh nhật em. Mỗi năm cứ đến trước mấy ngày này lòng em lại có chút buồn và hơi lo lắng. Em lo là không biết năm nay có ai nhớ đến ngày sinh nhật của mình không, rồi là nhỡ mọi người bảo ô sinh nhật mà lại ở nhà à, hay là “sinh nhật là cô đơn thế, không có gì à, người yêu đâu”. Hay là trên công ty thì sinh nhật của mình không được mọi người quan tâm rộn ràng như những anh chị khác, em cũng đi làm mới đây được gần 3 tháng. Em thì không phải là không có bạn bè thân thiết, nhưng sau khi đi học đi làm ai cũng có cuộc sống riêng và cũng không có nhiều thời gian gặp gỡ, dù bọn em vẫn trò chuyện hàng ngày. Em cũng có người yêu, nhưng anh dạo này rất bận rộn với công việc, em chỉ lo là hôm đấy anh có việc bận thì chắc em tủi thân chết mất. Nhưng thực sự là em cũng chưa được ai tổ chức sinh nhật tử tế cho bao giờ, mà chỉ được tặng quà thôi. Năm nào trước sinh nhật em cũng thấp thỏm không biết có ai rủ đi chơi không, hay là mình chủ động rủ mọi người đi, sao không ai chủ động cho mình hết, rồi lại lo lắng và buồn buồn, thậm chí chỉ mong không đến ngày này thôi. Dạ em xin tâm sự một chút cảm xúc như vậy, cảm ơn anh chị đã đọc và mong được mọi người góp ý tích cực cho em ạ
-
988
20-03-2026
Send us Fan MailEm xin chào thầy Năm ạ!Hôm nay, em xin phép được viết ra tất cả dòng suy nghĩ của mình bằng tất cả sự tự nhiên và thật nhất có ở hiện tại. Các ý nghĩ đó như thế nào em sẽ viết ra như thế ấy và không có bất cứ sự sắp xếp hay chủ ý nào cả. Nếu có điều gì chưa phải hay thiếu sót mong thầy chia sẻ và hướng dẫn thêm!Có lẽ, em là một cô gái suy nghĩ rất nhiều, cũng khá là nhạy cảm với những thứ xung quanh mình và cũng như từng đi qua rất nhiều điều để rồi có lúc vô định, đặt ra rất nhiều câu hỏi để tìm ra con đường mình nên đi ...Tuổi trẻ của em có thể được miêu tả như một con chim non (một loài chim bình thường không quý hiếm). Khi còn nhỏ, con chim non ấy được bố mẹ yêu thương, dạy bảo trong vòng tay của bố mẹ và khi đến độ tuổi trưởng thành thì con chim non ấy học cách bay và muốn bay ra khỏi vòng tay của bố mẹ, muốn được tự do và muốn được làm những điều mình muốn, muốn bay đến những vùng đất mới, tạo lập những thứ của riêng mình, muốn bay cao và bay xa,.... độc lập và tự chủ trong mọi việc nó làm. Thế rồi, con chim non - nhỏ ngày nào cũng đã làm được những điều mà nó muốn lúc nhỏ. Nó có tự do, có tuổi trẻ, có vị trí, có vật chất, có trải nghiệm của nhiều vùng đất (địa lý, lĩnh vực,...), có sự mạnh mẽ, có niềm vui, buồn, có sự quảng giao, có sự tin tưởng, cũng như sự tự hào từ bố mẹ, có sự hào nhoáng, lấp lánh,.......và rồi bay qua tất thảy những điều ấy, .... nó dần khép mình hơn. Thật ngộ phải không thầy?Nếu (maybe) là những chú chim khác, thì họ sẽ cảm thấy vui mừng và enjoy với tất cả mọi thứ đang có chăng? Nhưng con chim non ấy lại cảm thấy trống rỗng và nó cũng không còn thích chỗ đông người, không còn thích thể hiện mình là ai, mà cảm thấy yên khi không ai biết đến mình, được thoải mái, tự do giữa chốn đông người, sau đó nó quyết định tìm đến những nơi yên tĩnh, quay vào bên trong. Lúc trước, con chim ấy muốn làm cái này, cái nọ nhưng cũng muốn được AN, mà thực ra nó không hề AN một chút nào. Rồi nó đọc sách, suy nghĩ.... tìm kiếm câu trả lời cho việc AN thì nó đọc được vài câu như thế này (trích OSHO): "Cậu nói rằng cậu không muốn căng thẳng nhưng cậu lại muốn xếp trên người khác. Điều đó rất khó, nó mâu thuẫn. Chỉ người nào sẵn lòng xếp cuối, không lo nghĩ đến chuyện thứ hạng thì mới có thể BÌNH AN. .... Ai nấy đều muốn trở thành một cái gì đó. Nhưng không có giá trị gì trong đó cả. Giá trị nằm ở việc có được dũng khí để trở thành NGƯỜI ĐỨNG CUỐI, bởi rất hiếm người có thể làm được điều đó." Từ lúc ấy, em (con chim non) vỡ ra rất nhiều điều ạ. Em cứ mãi lo chạy ra ngoài tìm kiếm nhiều thứ to lớn ngoài kia nhưng em chưa thật sự ngồi lại với chính mình,.... em đi ra nhiều quá nhưng chưa vào trong chính mình để hiểu chính mình.... Và cái gì đến cũng đến, em quyết định đi một con đường khác, em dành thời gian cho chính mình nhiều hơn, sắp xếp lại lịch sinh hoạt thường ngày, ăn uống điều độ, thể dục thể thao đều đặn hơn trước, đọc, học, viết, chiêm nghiệm lại tất cả, biết đủ, dọn dẹp và cho đi tất cả những món đồ không cần thiết (ít đồ đạc "belongings" nhất có thể), tối giản lại mọi thứ, củng cố tất cả ở hiện tại chuyển sang hướng ĐƠN GIẢN, TỰ DO và em cũng đang tập RỖNG LẶNG trong tâm trí mình để tìm thấy được bình an thật sự. Em đang tập Meditation (thiền) nên đó là lý do hôm nay viết bức thư này mong được thầy chia sẻ và hướng dẫn thêm các phương pháp để Meditation trọn vẹn và hiệu quả ạ. Em cảm ơn thầy và xin kính chúc thầy một năm mới an nhiên, hanh thông, mạnh khỏe, giàu năng lượng, nhiệt huyết phát triển trên tất cả con đường mà thầy đang đi. Một lần nữa, em xin chân thành cảm ơn thầy và các bạn tri kỷ của Gia đình Web5ngay đã dành thời gian lắng nghe tâm sự của em ạ!Người gửi: Flora
-
987
18-03-2026
Send us Fan MailXin mến chào thầy cũng toàn bộ quý khán thính giả của chương trình TSBV. Em đang viết những dòng này trong những ngày cận Tết, muốn chia sẻ lại với thầy cùng quý khán thính giả một vài dòng suy nghĩ của mình trong thời gian qua.Em là nam, có người yêu và cả hai đều 23 tuổi. Hiện tại cả 2 vừa mới ra trường, đã yêu nhau được hơn 2 năm, đã đi làm, có thu nhập và đều đã có thể tự lo cho mình cũng như có khả năng tích luỹ được một khoản tiền nho nhỏ, tổng cả 2 đứa khoảng 15 triệu mỗi tháng ạ. Chúng em làm ở 2 thành phố khác nhau nên đâu đó một tháng chỉ gặp nhau được 2-3 lần. Em nhận thấy rằng, cả hai đứa đều cùng nhau chung một quan điểm rằng ở hiện tại, cả 2 cần phải cố gắng mỗi phần của riêng mình, nâng cao trình độ chuyên môn, học hỏi rộng thêm qua nhiều lĩnh vực khác, còn rất nhiều thứ phải học, phải đọc đang chờ trước mắt, từ tài chính tới chuyên môn, tới yêu thương làm sao cho đúng, sức khoẻ, dinh dưỡng... rồi sau này là học nuôi con sao cho đúng, giao tiếp đồng hành như thế nào... Với em, em thấy rằng mình còn vô vàn thứ cần hoàn thiện phía trước. Với cả 2 đứa, em thấy rằng hiện tại nếu đi làm + tích luỹ + học tập đã chiếm gần hết thời gian trong ngày. Vừa đủ như in để lo cho bản thân mình và phát triển cá nhân.Vài ngày trước, bạn gái em có kể rằng kể từ lần gần nhất gặp nhau, đến nay đã chậm kinh gần 2 tuần, không có sự can thiệp kháng sinh.. và đây là điều chưa từng diễn ra với bạn nữ bao giờ. Kể từ giây phút đó, tim em như hẫng đi một nhịp. Chợt nghĩ về thực tại của 2 đứa, em cảm thấy lo lắng mà ngột ngạt lắm thầy ạ. Mấy ngày sau đó, tâm lý em lúc nào cũng nặng trĩu khi nghĩ đến rằng mình cần đón nhận thêm một trách nhiệm mới, nhiệm vụ mới trong lúc mình chưa sẵn sàng nhất. Lo không chỉ cho mình em mà còn cả bạn nữ, cho cả 2. Với em, em nghĩ rằng sẽ thật là tốt nếu khoảng vài 5 năm nữa, lúc này cả 2 cũng đã vững vàng hoặc chí ít là ổn định hơn về tài chính, ổn ổn về phần lớn những khía cạnh mà em nêu bên trên thì tốt biết bao. Lúc đó, nếu đón nhận thêm một thành viên mới thì cả 2 đứa sẽ đỡ cực và sẵn sàng hơn, nhiều thời gian hơn để dành cho con so với ở thời điểm bây giờ (và đây cũng là những mục tiêu mà em hướng tới). Cả mấy ngày đi làm vừa qua, đầu em rảnh lúc nào là cũng nghĩ tới việc cả 2 đứa sẽ phải gạt bỏ những dự định, kế hoạch để đón nhận một bài toán bất ngờ mà ông trời giao xuống. Rồi mình phải xử lý như nào, thay đổi ra sao... Cuối cùng tóm gọn vẫn là cả hai đứa chưa sẵn sàng và lo lắng lắm nhưng vẫn phải trong tâm lý đón nhận thầy ạ. Và hôm nay, bạn nữ có báo lại với em rằng đã tới tháng lại bình thường. Cả 2 đứa đều mừng. Chợt bao nhiêu gánh nặng ngàn tấn mấy ngày trước được tháo bỏ thầy ạ. Em viết ra những lời này luôn gửi tới thầy và các khán thính gỉa. Sau hôm nay, ngoài vấn đề trách nhiệm mà đè nặng em thời gian qua, em lại càng trân trọng hơn hiện tại mà càng dặn mình, dặn bạn nữ phải nỗ lực cố gắng nhanh hơn. Vì biết đâu ngay ngày mai, có bài toán bất ngờ nào đó được ông trời gửi đến thì mình còn có đủ sức mà giải quyết. Ngoài ra, cũng nhận thấy rằng dấu hiệu chậm tới tháng cũng là vấn đề cần xem xét và phân tích với sức khoẻ/tâm lý của bạn nữ. Chúc thầy và các khán thính giả ăn Tết thân mật cùng gia đình và nhiều suy niệm.Người gửi: cực đại tâm lý.
-
986
16-03-2026
Send us Fan MailCon chào Thầy 5 và chào cả nhà mình, con là nữ năm nay 25 tuổi. Hiện tại con đang làm dược sĩ tư vấn cho một quầy thuốc tư nhân được mở ở khu du lịch tp Đà Nẵng, ngoài công việc chính thì con còn làm edit video và lên nội dung cho một kênh Youtube tiếng anh, bên cạnh đó thì hiện tại con đang tập tành xây thương hiệu cá nhân thông qua hành trình thay đổi bản thân. Hiện tại con đang phân vân và stress về 2 vấn đề sau, 1 là việc học của con, con phân vân về việc học lên Thạc sĩ hay học thêm văn bằng 2, chị con có nói con học lên Thạc sĩ đi rồi đi dạy làm giảng viên, nhưng con không thấy mình có khả năng giảng dạy cho người khác lắm, con hầu như chỉ thích làm việc một mình, nên con nghĩ nếu học lên Thạc sĩ mà chỉ bán thuốc thôi thì cũng phí, vì con dự định là 1-2 năm nữa sẽ mở một nhà thuốc riêng, nên con phân vân việc học thêm VB2 ngành quản trị kinh doanh tại trường đại học mở TPHCM. Theo góc nhìn của Thầy thì con nên hướng bản than theo con đường nào ạ. Vấn đề thứ 2 của con là về việc lập gia đình, con hiện tại vấn độc thân, con không hiểu sao nhưng mỗi lần có người lạ làm quen nhắn tin thì con thấy sợ, có thể là do con tự ti về mình, tâm lý con khá yếu và bị overthinking, nên con sợ là tết này về rồi ba mẹ anh chị giục cưới rồi giơi thiệu cho con với người này người kia, nhưng bản thân con con thấy con chưa sẵn sàng, hồi tháng 9 năm rồi con có đi khám sức khoẻ thì được biết là 1 bên buồng trứng của con không được khoẻ, và dạo này con thấy chu kỳ kinh nguyệt của con ngắn thất thường, con sợ nếu cưới trễ thì sẽ ảnh hưởng đến việc sinh em bé sau này, nhưng nếu cưới người không tốt thì cũng khổ phải không thầy. Haizz con thấy con bị ôm đồn nhiều thứ quá hà, chắc con nên ngôi lại và liệt kê ra điều gì là quan trọng nhất với con lúc này, con mong là khi con nghe được lời chia sẻ của thầy thì lúc đó con sẽ khá hơn ạ. Con cảm ơn Thầy và chả nhà Người gửi: Sumii
-
985
13-03-2026
Send us Fan MailThầy biết không, cách đây khoảng bốn năm, khi lần đầu nghe thầy trả lời những tâm sự với tông giọng và cách dùng từ ấy, thật lòng mà nói là em không mấy thiện cảm. Trong cảm nhận của em lúc đó, mọi thứ hơi tiêu cực, dường như chưa chạm tới cảm xúc thật sự của con người, mà có phần giống như chỉ quan sát bề ngoài rồi chia sẻ lại theo một góc nhìn khá áp đặt. Hehe, thầy nghe đến đoạn này đừng buồn nhé, nghe em kể tiếp nè ^^Nhưng rồi có một điều em dần nhận ra: Thầy là một người tốt, lương thiện, là người đang nỗ lực thay đổi từng ngày theo hướng tích cực và hạnh phúc hơn cho bản thân mình và cho cả xã hội. Ai cũng có điểm mạnh, điểm yếu; và trong tổng thể, với em, điểm mạnh của thầy nhiều hơn. Em đã chọn tin rằng, đến một lúc nào đó, thầy sẽ ngày càng hoàn thiện hơn, theo cách rất riêng của mình, gần với sự “hoàn mỹ” như các bậc Thánh vậy. Mà thầy có thấy không, giờ thầy cũng đã khác xưa rất nhiều rồi đó, hehe.Và rồi thời gian gần đây em đã chọn tin thầy, chọn lắng nghe những tâm sự thầy chia sẻ mỗi ngày, chọn sự lắng nghe như với một tri kỷ ở nơi xa. Những ngày thầy không đăng bài, em lại dành khoảng thời gian ấy để suy ngẫm cho riêng mình.Đã chọn làm một tri kỷ bé nhỏ của thầy thì tri kỷ này cũng không thể “héo hon” quá, phải không ạ, hihi. Em cũng đang trên hành trình của riêng mình, chọn đối diện với những điều khiến mình khó chịu nhất để giải quyết và điều chỉnh, không né tránh nữa. Thầy chờ tin tốt từ em nhé, em sẽ báo thầy đầu tiên đó ^^Người gửi: Cầu vòng sau mưa
-
984
11-03-2026
Send us Fan MailEm xin chào mọi người và thầy Năm. Em xin mạn phép gọi là thầy Năm. Em hiện là sinh viên năm 2 và học ngành công nghệ thông tin. Em hiện tại đang gặp vấn đề trong việc mở lòng với những mối quan hệ mới và em còn thấy mình đang lạc lối trong việc học của mình.Về vấn đề mở lòng, em từ nhỏ là một người không được hoạt ngôn nên mỗi khi có ai đó chủ động làm bạn với em thì em rất quý. Thế nên em luôn giúp đỡ những bạn đó mỗi khi bạn nhờ và việc đó diễn ra nhiều đến mức em cảm thấy những việc mà em giúp thì mấy bạn đó không trân trọng nhưng em lại không muốn sống trong cảm giác mình bị bỏ rơi nên em cũng cam chịu. Hậu quả là bây giờ em không còn được mở lòng như trước vì em sợ mình sẽ bị lợi dụng lần nữa.Về việc học, hồi em còn cấp 3 thì em học cũng khá ổn và cũng được khá nhiều thầy cô trong trường biết tới nên gia đình lúc đó rất tự hào về em nhưng cũng vì vậy mà em lại quá chủ quan và lơ là trong việc ôn thi đại học. Hậu quả là những người bạn mà có lực học ngang em lại vào những trường top đầu còn em thì hiện tại lại vào một trường có chất lượng đào tạo không quá tốt. Hiện tại khi đã về quê thì những người bạn của bố mẹ, ông bà em lại khoe là con, cháu họ học giỏi, có học bổng, đạt giải cao trong các cuộc thi. Khi ấy, em biết là em đã làm gia đình em buồn và em rất hối hận và dằn vặt mình về sự ngạo mạn lúc trước và sự dằn vặt ấy kéo dài tới tận bây giờ. Thất bại này khiến em không dám cố gắng trong việc học bất cứ điều gì vì sợ sẽ không đâu vào đâu.Em có 2 câu hỏi muốn được thầy giải đáp giúp sau khi thầy đã đọc xong tâm sự của em:1. Làm thế nào để em có thể mở lòng mà không lo bị lợi dụng để có thêm nhiều bạn2. Làm sao em có thể vượt qua sự dằn vặt và em có thể làm gì để cải thiện việc học của mìnhEm xin cảm ơn thầy và mọi người đã đọc. Em viết có chỗ nào còn hơi lủng củng thì mong thầy và mọi người thông cảm ạChúc thầy và mọi người một ngày vui ạNgười gửi: Người tiêu cực
-
983
09-03-2026
Send us Fan MailMến chào Thầy và quý vịHè này em sẽ tốt nghiệp, em đã nghĩ rất nhiều về việc muốn trở thành cư dân part time của một nơi nào đó trong 1 2 tháng vì em cho rằng ngoài dịp này ra sẽ chẳng bao giờ em có thể ở trong trạng thái không bị ràng buộc để làm điều mà mình muốn. Ý em là, thời gian thì dư giả, không lo lắng mất những gì mình có do cũng chưa có gì (vì đi làm mà nghỉ phép sẽ phải lo nghĩ đủ thứ chứ không đi thong thả được) và cha mẹ em còn khoẻ mạnh.Trong viễn cảnh em hình dung, em sẽ đi một mình, thuê trọ ở chỗ nào đó gần núi hoặc biển để mỗi ngày đều có thể ngắm nhìn. Em có khoản dự phòng vừa đủ sống 2 tháng cho việc ăn và ở, em cũng không ngại việc tay chân nếu muốn ở lại thêm lâu hơn. Chỉ có điều, mọi người không ai tin và chịu cho em đi. Người thì bảo ra biển phía miền trung thì sẽ dễ trúng gió, người thì bảo em nên đi gần thôi để dễ thích nghi văn hoá địa phương, người thì nói đi làm tích góp kinh nghiệm đi rồi sau này tính sau, người thì kêu kiếm khoá tu hay khoá học nào mà theo vì sống một mình dễ vô kỉ luật. Quay trở lại với việc đi đâu và để làm gì, thì em cũng chưa có nơi cố định muốn đi và em chỉ nghĩ sau tốt nghiệp là cơ hội để đi mà thư thả về mặt thời gian chứ không phải cùng lắm 1 tuần là về như khi du lịch. Tức là em đi vì cảm giác sợ bỏ lỡ, sợ sau này đi làm bị cuốn vào không dám nghỉ, sợ không đi thì người ta sẽ lại hủy hoại thiên nhiên để xây cái gì đó mà sau này em không còn cơ hội ngắm nhìn vẻ đẹp cũ nữa. Em cũng ngán sự ngột ngạt và bụi bặm ở SG.Em nghĩ Thầy là một người đã đi nhiều, em mong nhận được lời khuyên từ Thầy cho quyết định quan trọng này vì nếu đi em cũng chỉ có một thân một mình, lại còn là nữ, đó giờ được gia đình chăm lo, nếu chọn đi thì sẽ phải tự quyết định tất cả mọi thứ. Trân trọng cảm ơn Thầy và chúc Thầy luôn mạnh giỏi.Người gửi: Lục lam chàm
-
982
06-03-2026
Send us Fan MailChào thầy Năm và gia đình web5ngay ạ!Hôm nay con trở lại đây và thực hiện được mục tiêu viết tâm sự "vui" khi trạng thái tinh thần đang tốt.Nhắc lại câu chuyện của con một xíu. Đó là cặp đôi 22 - 21 tuổi yêu nhau, cả hai có vấn đề tâm lý và bất lực trong việc giúp đối phương vào giai đoạn cần thiết.Sau ngày hôm đó khi nghe xong phần trả lời của thầy, con đã nhận ra sự ảo tưởng khả năng của bản thân và sự thật. Sau đó con đã tập trung vào chính con để hướng đến trường năng lượng tốt hơn.Tuy sau đó vẫn có những căng thẳng về cảm xúc và các sự việc. Nhưng đến cuối cùng cô ấy đã bước ra và điều trị nội trú 3 tuần tại bệnh viện. Sau đó về nhà và điều trị nội trú.Bây giờ đây, chúng con vẫn còn những khó khăn. Nhưng cả hai bao dung với nhau, cảm thấy vui khi có nhau, cùng nhau thực hành lòng biết ơn, cùng ăn uống đủ bữa, uống thuốc đúng giờ, cùng học Bài học tâm huyết và nghe Tri kỷ cảm xúc. Chúng con hướng tới một mục tiêu cả hai cùng đi lên, cùng trưởng thành, cùng học tập nhiều hơn.Chia sẻ ngoài lề một chút ạ. Trong 1 tuần gần đây con học được, nhận ra hướng đi tốt trong lĩnh vực con đang theo đuổi là giáo dục. Con chọn trở thành một người hạnh phúc trước để xây dựng một lớp học hạnh phúc. Con để giáo dục đi đôi với kỷ luật và yêu thương. Và trộm vía các tiết học gần đây của con suôn sẻ hơn, học sinh cũng khen là thấy thầy hiền hơn.Con chia sẻ niềm vui trong nghề giáo của con và mong sẽ học được thêm, sẽ biết thêm nhiều điều hơn nữa để mang đến một lớp học đầy yêu thương, hạnh phúc và hiệu quả.Con cũng đang thực hành quy tắc số 7 khi đọc sách. Dù mới đọc được hai đoạn trong 1 tuần. Nhưng con thực sự có cảm giác "nhâm nhi" dù vẫn xen lẫn chút buồn ngủ. Vì đã lâu rồi con không đọc được sách như trước. Con sẽ quay lại chia sẻ khi con đã thật sự có thể "nhâm nhi."Cuối cùng, con cảm ơn thầy vì những bài học, những chia sẻ, những trả lời trực tiếp. Và mong rằng sẽ tiếp tục được chia sẻ, được nghe, được học từ thầy.Người gửi: học trò nhỏ
-
981
04-03-2026
Send us Fan MailDạ con xin chào thầy 5, trước tiên con gửi lời xin lỗi thầy về câu chuyện con sắp mang tới nó hơi tiêu cực ạ. Con tên là T, năm nay con 23 tuổi, đã tốt nghiệp đại học ngành nuôi trồng thủy sản ạ. Từ lúc nhỏ, con đã nghiện game và chui rút trong nhà, tránh mọi giao tiếp xã hội. Con đã thử áp dụng những cách thầy chỉ về giao tiếp, về cách để trở nên mạnh dạn hơn nhưng chưa thật sự hiệu quả, chắc do con đã làm sai cách ạ. Nhờ trời thương, con cũng có được vỏn vẹn 2 người bạn và một người yêu sẵn sàng lắng nghe con ạ. Gần đây con có nhiều thời gian rảnh nên con xin đi làm Tết tại một quán ăn vặt, và mọi người đánh giá là con bị khờ ạ, do con đã phạm phải rất rất nhiều sai lầm lúc làm việc. Cụ thể: con không nhớ được mặt khách, con không nhớ được món khách order, con làm đổ hai ly nước, người ta chỉ gì con lại quên ngay. Tất cả điều đó chỉ là sai lầm trong một ngày đầu thử việc, và con đã xin tự nghỉ trước khi bị đuổi ạ. Và chuyện đó cứ ám ảnh trong đầu con mãi thôi, nửa đêm con bị giật mình tỉnh giấc hai lần lúc 3 giờ sáng và lúc 5 giờ sáng. Con không biết có nên đi khám thử coi con có bị khờ không ạ. Con tự nghĩ là do bản thân mình đã nằm vùng trong vùng an toàn của mình quá lâu rồi, con là một người hoàn toàn bình thường không có bị khờ thiệt đâu ạ. Con kính mong thầy cho con lời khuyên và chỉ cho con một con đường để đi ạ, con biết ơn thầy nhiều lắm.Người gửi: Panda
-
980
02-03-2026
Send us Fan MailDạ, em chào Thầy ạ!Em viết thư này vào buổi sáng sớm, khi vừa tập yoga tại nhà xong ạ. Em là một khán/thính giả lâu năm của Thầy, trong một lần tình cờ nghe được giọng thầy, và...em bị nghiện giọng nói ấy 🤭. Và rồi như một thói quen, mỗi ngày em đều vào kênh của Thầy để xem (mà thực ra em nghe là chính, vì em mê giọng Thầy quá ạ - hic, khúc này sao giống tỏ tình quá 🥹).Do em có một tuổi thơ không êm ả lắm. Cuộc sống mưu sinh khắc nghiệt cùng gánh nặng lo cho 4 đứa con khiến mẹ em luôn trong trạng thái cáu gắt, mỗi lời nói ra đều là gào thét, giận dữ, la mắng... và rồi em bị chứng dễ bị kích động khi bị người khác la rầy, để rồi sau đó em ray rứt lắm ạ.Em cũng có thâm niên 9 năm "khởi nghiệp" 🤭 bán hàng rong ở 1 góc chợ từ lúc mới 8 tuổi. Một mình em lăn lóc ở lề đường, với những rổ nghêu óc nặng oạch, những lần "chạy công an" đi dọn dẹp lề đường. Mỗi lần thấy bóng dáng mấy chú công an từ xa, việc duy nhất em làm là chồng hết tất cả các rổ nghêu ốc lên, băng thẳng qua đường. Vì băng qua đường đột ngột nên không ít lần em bị xe tông, ngã sóng xoài, lăn lộn như diễn viên đóng thế vậy 🤭. Nghêu ốc, tập vở văng tứ tung trên đường. Lần nào cũng vậy, luôn có nhiều cô chú đi đường đỡ em dậy, phụ em gom hết đồ lại.Cũng có lần em chạy không kịp, bị hốt hết đồ lên xe tải, em chỉ biết chạy theo vừa khóc vừa xin mấy chú trả lại cho em mấy quyển tập thôi, để em học bài tiếp ạ. Và có 1 chú công an lớn tuổi bảo chú tài xế dừng lại, đưa lại tập cho em.Cuộc sống cứ vậy cho đến 1 ngày em bị 1 cô dụ và dẫn đi thật xa, năm đó em học lớp 8. Cô đến và nói mẹ em đóng tiền hụi, kêu em đi theo lấy tiền về. Vậy là em đi theo luôn vì... giọng cô ngọt lắm 🥹.Trên đường đi, cô dừng lại nói chuyện với 1 nhóm thanh niên: "Ủa chị Bình, nay có hàng mới hả", cô nói "ờ, nhưng hàng này còn non lắm, ko bán buôn gì được đâu". Chắc trời phật hay ông bà độ em, sau khi cô bảo em đưa cô giữ bọc tiền bán nghêu giùm cho, thì cô kêu xích lô chở em về lại chỗ bán. Từ xa em đã thấy ba em ngồi chờ, khi em gọi "ba ơi, con về rồi nè", ba em khóc nức nở - lần đầu tiên em thấy ba khóc.Sau này, em may mắn gặp anh chị Sếp và gắn bó hơn 10 năm. Chưa bao giờ anh chị lớn tiếng với em dù chỉ 1 câu. Em biết ơn sự dịu dàng mà mọi người dành cho em lắm ạ.Nên là với Thầy, ban đầu em bị ấn tượng bởi giọng nói, sau nữa là thành nghiện và học được rất rất nhiều điều bổ ích. Trước đây khi còn đi làm văn phòng, em có vài thành công nhất định. Em hiểu những thành quả đó đến từ việc em hấp thụ và áp dụng các tư duy/kiến thức quý giá từ Thầy, cùng những quyển sách gối đầu nằm. Em thấy mình và các con thật may mắn khi có được sự dẫn dắt tuyệt vời của Thầy ạ.Em đã nghỉ làm được vài năm, học thêm một số kỹ năng/nghề. Vài tháng trước em tính mở xưởng làm bánh, nhưng sau khi nghe tập: "Hai ngã rẽ thoát bế tắc" của Thầy, em quyết định chuyển hướng, dấn thân vào 1 dự án ấp ủ từ lâu. Việc nhiều, hiện tại chỉ mình em triển khai nên khá mệt, nhưng nhìn ngắm từng thành quả nho nhỏ, em vui lắm ạ.Mọi thứ vẫn đang quá trình hình thành, em chỉ biết nỗ lực làm hết sức mình thôi ạ. Em cũng đã bắt đầu ngủ sớm lại rồi, nên mấy nay em thấy khoẻ và đẹp 🤭 hơn nhiều rồi ạ.Em cảm ơn thầy thiệt nhiều, vì tất cả sự chân thành, tâm huyết mà Thầy dành tặng cho những khán/thính/độc giả như em.Cho em "tỏ tình" Thầy lần nữa nhé ạ : Iu Thầy thiệt nhìu 🥰🥰🥰.Em - Thanh Thủy.
-
979
06-02-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Múi 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Em chào thầy Năm, em chào mọi người, lại là em người đã gửi tâm sự số 913, 26/8/2025.Em cập nhật tình hình một chút,Về công việc: sau lần đó thực sự em đã từ chối nhận việc làm sai trái đó, em cũng đã bắt tay vào làm 1 kênh tiktok về ẩm thực, du lịch ở quê em. Cũng may mắn là sau thời gian ngắn em cũng viral và có được booking quảng cáo cho các quán ở địa phương, có thêm thu nhập từ quảng cáo các quán địa phương, booking tour và booking phòng. Tuy nhiên thu nhập cũng bấp bênh và chẳng được bao nhiêu, em cũng nhập hàng về bán online sau thời gian đầu được ủng hộ thì giờ em bán ế quá nên hiện tại nguồn thu nhập của em có thể gọi là bấp bênh lắm, không ổn một chút nào. Đó là những điều em đã dám làm trong năm vừa rồi, lộ mặt làm video review, nhập hàng về bán, livestream bán hàng, tuy chỉ là những điều nhỏ bé nhưng em cũng vui một chút vì mình dám làm.Về thói quen: em có duy trì thiền mỗi ngày hơn 30p/lần cũng đã hơn 100 ngày, thể dục cũng tập đều đặn mỗi ngày, em cũng đã không còn chơi mạng xã hội nữa, tuy làm liên quan đến online nhưng em ghét MXH cực kì, em đang duy trì đọc sách recall, đọc ghi nhớ.Về mối quan hệ: gia đình em hiện tại đang gặp một chút khó khăn mẹ em không còn thu nhập nữa, anh trai em thì cũng bỏ tu trên chùa đang nằm ở nhà không làm gì không giúp được gì. Sắp tới có lẽ em phải gánh thêm thu nhập để gia đình duy trì cuộc sống em thấy khá là căng thẳng vì công việc online của em quá bấp bênh hầu như chưa thể gánh vác nổi. Em đang tìm công việc làm gấp ở đây để lấy ngắn nuôi dài nhưng hầu như chưa có việc phù hợp với hiện trạng không bằng cấp của em mà tuổi cũng đã 30 rồi. Vì cũng muốn vừa làm buổi sáng có tiền trang trải cuộc sống và tối về học, làm kinh doanh online thêm, khả năng cao chắc em phải lao động chân tay hoặc chạy shipper để kiếm tiền nhanh nhất đến khi nào công việc online thu nhập ổn thì nghỉ.Và về bạn gái của em, trong suốt thời gian yêu nhau gần 1,5 năm em luôn cố gắng làm tròn bổn phận bạn trai quà cáp, đi chơi, du lịch em luôn cố gắng để mua cho em ấy những gì em ấy cần trong khả năng của em. Nhưng giống như thầy đã từng chia sẻ, một người thiếu thốn như em hiện tại khó mà cho đi trong sự vui vẻ. Mỗi lần em ấy nói muốn mua cái này, muốn đi du lịch chỗ kia mà vượt quá khả năng chi trả của em thì em đã lơ đi, mỗi lần như thế em buồn bực, bất lực ghét sự bất tài của mình vì không lo được những thứ cơ bản cho người yêu. Còn em hầu như không tiêu xài gì cho bản thân cả, em sống tiết kiệm lắm, nhưng khi em ấy cần là em sẵn sàng chi trả liền.Lâu dần sự ức chế vì bất lực khi không có khả năng chi trả đó đã nặng hơn đến nổi trong suốt 3-4 tháng vừa qua mỗi ngày em đều có nhiều lần tức điên lên và muốn tự đ*m vào cổ mình cho bớt đi sự ức chế đó, nhưng em im lặng vì lòng tự trọng của bản thân em đều cố gắng không gây ảnh hưởng tiêu cực đến người yêu em, vì em biết em ấy cũng có áp lực công việc.Có vài lần em cũng đã chia sẻ về tình trạng bản thân vì chưa kiếm được nhiều tiền nên em đang cần tiết kiệm, bớt tiêu xài hơn so với hồi trước, em cũng chia sẻ chuyện em căng thẳng đến mức muốn đ*m mình nhưng cũng chẳng có phản hồi gì từ em.Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến, một đêm nọ em ấy nói “em cho anh thêm 6 tháng nữa đấy, phải làm việc nhiều lên đi, có tiền để cưới em, mục tiêu của em năm nay phải lấy chồng”. Lúc đó em hoàn toàn câm lặng không dám nói gì cả, sâu trong thâm tâm em biết năng lực của em đến đâu, em biết rằng nhanh nhất với một thằng đang còn bấp bênh thì phải 2 năm chăm chỉ nổ lực mới được cái gì đó. Còn trung bình phải 4-5 năm cố gắng. Rồi em im lặng, suy n
-
978
05-02-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Phương Anh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Thân chào thầy và mọi người. Chúc mọi người có 1 tuần thật vui vẻ và nhiều niềm vui.Em hiện đang có 1 lăn tăn khá to lớn mà chưa biết nên xử lý sao. Cách đây 2 năm em đã can đảm đi học thiết kế web và app ( em sn 98 cũng gọi là có tủi rồi ) trước đó em có phân tích thị trường cẩn thận rồi mới dám dấn thân đầu tư hoàn toàn thời gian đi học ở 1 trường nghề có tiếng. Khi đó thị trường còn mở và ngành em học nó vẫn còn kiếm được việc. Thế nhưng sang năm nay 2026 khi đã học xong và cho mình 1 lượng kiến thức tương đối khá thì đầu năm e đi gửi cv đến 10 công ty nhưng không thấy bên nào phản hồi. Thật sự đây chính là công việc em mong muốn cũng như muốn dốc hết tâm sức vào nó, cũng như đã có kế hoạch lộ trình riêng cho bản thân khi phát triển sự nghiệp ở công việc này. Em có nói chuyện với anh chị trong ngành thì mọi người có bảo giờ phải lên level ở giữa thì mới mong có công ty tuyển ( vị trí em ứng tuyển là người mới ra trường) mà bài toán khó là em đi ứng tuyển fresher hay intern thì đều không được nhận mà cần lên level giữa thì phải có dự án thực tế. Thật sự em rất đau đầu trong khi tiền dự phòng của em đã gần như là hết sạch. Vừa hay tuần vừa rồi em có nhận được mail trúng phỏng vấn công việc nhân viên sale online nhưng bên họ yêu cầu em làm tối thiểu 6 tháng. Em đang phân vân có nên đi làm tạm thời giải quyết vấn đề tài chính không hay vẫn cứ ở nhà tiếp tục build hồ sơ cá nhân rồi tiếp tục apply các công ty công nghệ. Nhưng em cũng lo rằng khi dấn thân kiếm tiền rồi e sẽ lại quên mất mục tiêu nghề nghiệp của chính mình cái công việc mà em đã đánh đổi thời gian sức lực tiền bạc để hoàn thành và theo đuổi nó. Rất mong xin được lời khuyên và góc nhìn từ thầy ạ! Em cảm ơn
-
977
04-02-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Từ nơi đáy vực 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Em xin mến chào thầy và mọi người, em xin phép được chia sẻ chút tâm sự về gia đình ạ.Dạ em là nam, 25 tuổi, là lập trình viên và đi làm cũng được gần 4 năm. Em là con một, từ nhỏ tính tình của em đã nhút nhát, ngại giao tiếp xã hội. Gia đình em thì không khá giả lắm và đang phải thế chấp nhà trả nợ vì đầu tư làm ăn thua lỗ. Hiện tại em đang rất rối và lo lắng không biết phải giải quyết như thế nào khi có quá nhiều vấn đề quan trọng ập đến từ công việc cho đến việc bố mẹ em muốn ly hôn vì mẹ nghi ngờ bố ngoại tình.Công việc của em đang làm không ổn định lắm, em nhận thấy năng lực của bản thân khá yếu ở vị trí hiện tại và bị stress một thời gian dài, gần như ngày nào em cũng phải căng thẳng với công việc, kể cả có làm thêm buổi tối và T7/CN nhưng kết quả làm việc vẫn không khá lên. Thứ 7 hôm nay là một ngày như thế, em đang phải vật lộn với công việc của mình, tự nhủ rằng bản thân mình phải ổn thì mới lo được cho người khác thì mẹ em gọi điện báo cho em là bố làm đơn muốn ly hôn, tim em như thắt lại, đầu óc không còn đủ tỉnh táo để làm việc dù biết sắp trễ hạn. Trước đó gia đình em đã có nhiều cãi vã, mẹ thì nhiều lần nghi ngờ bố ngoại tình nhưng không có chứng cứ. Còn bố em thì lại là một người nóng tính, gia trưởng dẫn đến việc khi cãi nhau bố sẽ mất bình tĩnh và đánh đập mẹ. Nhiều lần em có nói chuyện cả bố và mẹ, cũng như thử hòa giải, hai người ngồi nói chuyện với nhau để hiểu nhau hơn nhưng có lẽ cả hai đã gây cho nhau nhiều vết thương nên khó có thể trở lại như ban đầu. Thực sự em cũng bối rối không biết phải xử trí như nào, thà rằng có bằng chứng cụ thể về ngoại tình, đằng này sự thật cứ mập mờ khiến em không biết phải bênh ai, ai cũng có lý lẽ là mình đúng. Em đều yêu thương cả hai, họ đã phải trải qua quá nhiều khổ cực, trả nợ lo cho em ăn học dù mẹ thường xuyên đi bệnh viện vì bệnh nặng. Vì em không muốn tình trạng bạo lực tiếp tục xảy ra nên có một lần về nhà và có nói về chuyện hai người nên ly hôn, sống tách nhau ra. Nhưng ở hiện tại, khi bố đề nghị ly hôn, trong đầu em lại đầy những bất an, lo âu về một tương lai tồi tệ hơn: gia đình em chỉ có 1 căn nhà, nếu bán đi thì bố mẹ sẽ ở đâu ? Mẹ em là người hay bệnh và sợ ở 1 mình, liệu mẹ có vượt qua được sau ly hôn ? Bản thân em làm nghề IT, nếu về quê sống với mẹ để chăm sóc thì khả năng thất nghiệp cao, lại trở thành gánh nặng ? Rồi bố mẹ có chịu được lời ra tiếng vào của hàng xóm xung quanh ? Em suy nghĩ đủ hướng nhưng vẫn không tìm ra được cách hợp lý, mà nếu không xử trí nhanh thì với tính cách của bố em rất sợ sẽ có chuyện xảy ra nữa. Thực sự là bế tắc ạ, về nhà cũng không được, mà ở lại ráng làm bản thân tốt lên, kiếm tiền trả nợ và chăm sóc bố mẹ thì sự việc ở nhà cứ ập đến. Mong thầy với kinh nghiệm sống dày dặn, trải qua nhiều khó khăn cho đứa trẻ non nớt này một vài lời để sáng tỏ đầu óc ạ. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe phần tâm sự ạ.
-
976
03-02-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Suy ngẫm 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Thân gửi web5ngay và cả nhà của chương trình Tâm sự Buồn Vui,Em là một thính giả nữ, 36 tuổi, hiện đang sống ở quê nhà Bến Tre, đã lập gia đình và có hai con nhỏ – một trai, một gái – đang trong độ tuổi tiểu học. Em viết những dòng tâm sự này với mong muốn được anh và cả nhà góp ý về hướng đi phát triển của gia đình em, vì em tin web5ngay là nơi có đủ chiều sâu và sự thấu hiểu.Hiện tại, em đang sống cùng chồng và các con. Công việc chính của em là bán quần áo secondhand online. Em tự làm hầu hết các khâu như chụp ảnh, quay video phối đồ, livestream, tư vấn, chốt đơn và đóng gói. Thật lòng, em khá yêu thích công việc này và cảm nhận hướng phát triển với mình là lo tập trung làm video phối đồ và livestream bán hàng.Chồng em là người trầm lặng nhưng vững vàng. Anh âm thầm hỗ trợ việc gia đình, chăm sóc ba mẹ ở gần nhà (cách khoảng 10km) và gắn bó với vườn cây ngoài giờ hành chính. Bên cạnh đó, anh kiên trì theo đuổi đầu tư chứng khoán suốt 5 năm qua. Với em, anh chỉ mong em lo dạy con và làm tốt công việc bán hàng của mình.Trong vai trò làm mẹ, em rất thích được đồng hành cùng các con: cùng học, cùng làm, cùng quan sát và dẫn dắt các bạn. Vì vậy, em bán hàng chủ yếu vào thời gian các con đi học.Buổi sáng, khi các con về nhà giữa buổi, em dành khoảng một tiếng để dạy con học tiếng Anh; sau đó các con ăn trưa, nghỉ ngơi rồi tiếp tục đến trường. Buổi chiều, vào các ngày thứ 3, 5, 7, các con đi học võ từ 17h30 đến 20h. Những ngày còn lại trong tuần, ba mẹ con cùng đọc Kinh Thánh, đọc sách truyện rồi nghỉ ngơi. Cuối tuần, gia đình em thường tập thể dục, vui chơi, đi bơi và giúp các con chuẩn bị bài cho tuần mới. Định kỳ vài tháng, gia đình em sinh hoạt nhóm đức tin, ca hát và thờ phượng Chúa.Vấn đề khiến em băn khoăn là sự thiếu tập trung trong lúc làm việc. Bên cạnh công việc bán hàng, em cũng hứng thú với những kiến thức như Kinh Dịch, phân tích con người, nhân tướng, thuật dụng nhân. Em yêu âm nhạc, đặc biệt là những ca từ mang tính chiêm nghiệm và triết lý. Có lúc, em còn nảy ra mong muốn học đàn guitar và dùng AI để tạo nhạc với lời Kinh Thánh.Điều khiến em trăn trở nhất hiện nay là sự lộn xộn trong nội tâm và cách sắp xếp thời gian. Em có nhiều mong muốn và điều gì cũng thấy hay. Có lúc em biết rất rõ mình cần tập trung vào việc quay – chụp – làm video bán quần áo, vì đó là công việc tạo ra thu nhập và cũng là con đường em đã chọn từ khi nghỉ làm công ty ở Sài Gòn. Nhưng những mối quan tâm khác đôi khi lại làm em phân tán.Em không biết sự dao động đó xuất phát từ việc em chưa đủ kỷ luật, hay vì em chưa hiểu rõ tiếng nói bên trong của mình, hay chỉ đơn giản là sự sao nhãng cần được tiết chế. Vì vậy, em viết thư này mong anh và cả nhà cho em một góc nhìn:Với một người phụ nữ của gia đình như em, khi có mong muốn học hỏi và làm thêm nhiều điều khác, em nên ngăn lại để tập trung phát triển công việc bán hàng, hay nên dành cho những mối quan tâm đó một khoảng thời gian nhỏ, có sắp xếp rõ ràng? Nếu anh và cả nhà có thêm góc nhìn hay quan điểm nào khác, em rất mong nhận được sự chia sẻ. Em xin chân thành cảm ơn chương trình đã dành thời gian đọc những dòng tâm sự này.Chúc web5ngay luôn là nơi mang lại sự thấu hiểu và bình an cho nhiều người.Người suy ngẫm
-
975
02-02-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Chinh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Con chào thầy và mọi người . Con là nam , năm nay 18 tuổi ạ . Hiện tại , con đang phân vân xem có nên yêu sớm không ạ . Vì việc này có thể giúp con chín chắn và trưởng thành hơn trong mối quan hệ trong tương lai ạ . Vì con không biết mình sẽ như thế nào khi tham gia trực tiếp vào một mối quan hệ ạ . Lúc trước , con cũng muốn mình sẽ phải trải nghiệm qua một vài mối tình để xem mình phù hợp với những người như thế nào . Nhưng sau đó , con lại không nghĩ thế . Con chỉ muốn duy trì tất cả ở mối quan hệ tiềm năng , chỉ lặng lẽ làm những thử thách mini để được gần với người mà con cho là lành nhiều hơn .Từ lời động viên khi điểm bạn chưa tốt , hay luôn chủ động hỏi vấn đề bạn đang gặp phải . Âm thầm tìm giải pháp . Chứ con cũng chẳng muốn vào một mối quan hệ yêu đương khi con chưa sẵn sàng . Đặc biệt mặt tài chính thì vẫn phải lệ thuộc vào gia đình . Nghề nghiệp tương lai thì cũng chắc biết như thế nào . Ăn mặc thì cũng tàm tàm , không được thu hút như bạn. Kiến thức tình yêu thì cũng chẳng có . Chắc cái con tự tin nhất ở mình là chí cầu tiến , không ngại sai và dám thể hiện bản thân dù thấy mình còn thiếu nhiều thứ . Và con cũng biết lắng nghe , chia sẻ và rất muốn tìm hiểu xem đối phương có nỗi buồn gì , cần gì và muốn gì ạ . Bạn và con cùng tỉnh , cạnh huyện cũ . Bạn cũng xinh gái , tự tin làm MC , hát tiếng Anh cũng rất hay . Bạn là nguồn cảm hứng để con học tiếng Anh qua bài hát, mặc dù 2 đứa đang học tiếng Trung . Con đã cam kết gửi trong 1 năm , không sẽ phải mất bạn 5k/1 lần không gửi . Bạn thấy sự cố gắng của con nên bạn cũng động viên con .Từ đó , con được dịp mỗi lần gửi là một câu hỏi đi kèm , về mặt câu từ ,phát âm TA , về mặt cuộc sống . Từ đó , con biết thêm nhiều về bạn hơn . Đây cũng là cách để con hiểu bạn hơn . Và con có bảo khi nào rảnh , bạn gửi cho con list ds mà bạn yêu thích để con nhờ bạn chỉnh phát âm qua những bài hát ấy ( thiệt tình thì con muốn xem tâm hồn và thể loại bạn thích , qua đó hiểu thêm về con người bạn thôi ạ ) . Và bạn cũng đồng ý ạ . Thỉnh thoảng , bạn gửi bài hát TA mà bạn mới hát cho con nữa ạ . Nhưng một điều mà con sẽ phải tìm hiểu đó là việc bạn thường xuyên đeo tai nghe . Con thì thấy bình thường vì mỗi người đều có một sở thích riêng . Và con đoán sở thích của bạn là nghe nhạc . Bạn khá năng nổ trong các chương trình âm nhạc của trường hoặc của CLB âm nhạc nhưng thường trầm tính khi ở lớp học . Nên nhiều lúc muốn nói chuyện trực tiếp, tìm hiểu nhiều hơn , con khá ngại vì bạn đang đeo tai nghe . Tình cờ là con là người khá lành , lại làm lớp trưởng, có thể chơi với tất cả các bạn trong lớp . Và con định giúp đỡ bạn và những người ngồi quanh bạn ấy về mặt học tập . Từ đó , có nhiều cơ hội để tìm hiểu bạn nhiều hơn .Và tất nhiên , con không nhìn tình yêu với con mắt màu hồng , chỉ đơn giản là muốn tìm hiểu , học hỏi , trải nghiệm xem nó sẽ như thế nào . Để mai này , dù không có tiến xa với bạn thì con cũng có kinh nghiệm để xác định người phù hơn với con hơn. Nên con sẽ khám phá nhiều điều thú vị ở địa hạt tình yêu . Và việc bây giờ của con là phát triển bản thân mình trước , học nhiều điều về tình yêu qua cuốn Relationships ( ra Tết con mới có tiền để đặt trên Amazone thầy ạ 🙂) và học qua những mối quan hệ khác giới mà con tiếp xúc . Cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe phần tâm sự của con ạ
-
974
30-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Leader hướng nội 👈Nhấn vào đây để đọ c đầy đủ nội dung bài Em chào anh, theo dõi anh và anh chị em ở cộng đồng lâu, chia sẻ những niềm vui, nỗi buồn cùng mọi người tại đây một cách thầm lặng, hôm nay ngày đầu tiên em viết này lên chia sẻ với anh và mọi người.Em làm leader từ rất sớm, từ những năm 25 tuổi tại các công ty startup đến chuyên gia ở tập đoàn vài ngàn người, em thì chuyên về IT nhưng lại thích làm graphic design từ thời năm 200x, việc gì em cũng làm, do đó khi được cân nhắc vị trí lead, em luôn được chọn đầu tiên vì tinh thần máu lửa và nhiệt huyết, gần gũi và đồng hành với team member.Bao năm đi làm thì cũng có công ty fail, có những công ty thành công và tồn tại được, nên về mặt thành quả thì em cũng đâu đó mức Tròn vai. Thời gian 1-2 năm gần đây, đặc biệt gần đây trend AI nổi lên rất nhanh, em rất lo công việc của mình sẽ bị lung lay, mặc dù kiến thức và áp dụng AI của em ở mức độ ổn (dùng được hầu hết các tools AI cho quản lý, verify lại kết quả team member, báo cáo và nghiên cứu đối thủ ở cấp độ Agent, n8n tự động hóa), các sếp có kiến thức AI rất mạnh, tuyển thêm rất nhiều manager từ tập đoàn lớn như FPT về, tính em thì hay FOMO và nhạy cảm, một chút gia trưởng. Gặp các manager "Phát xít" là em xù lông và không tiếp thu, cứ sợ bị họ bắt nạt và thay thế mình.Do đó thời gian gần đây em thay đổi bản tính, em muốn họ thấy mình không dễ bị khuất phục, luôn phản ứng với những góp ý, ít hợp tác hơn, đây chắc là tính xấu và tính trẻ con của em, khi có nhân tố gì mới là em sợ họ cướp việc hoặc dành "chén cơm" của mình, em rèn luyện bằng tư duy tích cực nhiều, nhưng vẫn không thay đổi được, suy nghĩ tiêu cực và bi quan cho sự vật sự việc vốn dĩ luôn tồn tại trong đầu em từ thuở nhỏ, thời gian vài tháng qua em cũng biết là mệt mỏi và cạn năng lượng khi về với vợ con, em cũng ít tâm sự với vợ nhiều việc lo cho con cái cũng đã hết năng lượng rồi, không muốn rút thêm năng lượng của vợ nữa, lúc nào cũng tỏ ra ổn.Nay ngồi suy nghĩ mười mấy năm đi làm, em thấy mệt, Em muốn buông xuôi làm công việc nhẹ nhàng hơn, ít tiền hơn, ít kỳ vọng hơn, vẫn không quyết định được, mất ít hay mất nhiều cũng chỉ là những góc nhìn hạn hẹp của bản thân.Không biết anh chị em nào có gặp tình trạng như mình không, cám ơn anh đã đọc, em không mong một lời tư vấn giải pháp, mong có ít nhất được chia sẻ là đủ rồi.Chúc anh chị em trong group thật Mạnh Giỏi!
-
973
29-01-2026
Send us Fan MailGƯỜI GỬI: Yêu hay không yêu, chỉ cần nói một lời 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Em chào thầy và mọi người ạ,Những ngày cuối năm, tự nhiên em có nhiều tâm sự. Nhưng đa phần chỉ là những vệt suy nghĩ ngắn, thoáng qua trong đầu.Từ khi buông tay và không yêu nữa, có lẽ đây là quãng thời gian em thư thả và yên bình nhất kể từ lúc bắt đầu biết yêu.Ban đầu em cũng sợ, có chút hoang mang: Nếu buông người này, cảm xúc của mình rồi sẽ ra sao? Nhưng chỉ sau vài tháng ngắn ngủi, lòng em dần bình ổn. Em không còn buồn, cũng không oán trách ai. Bạn em bảo có lẽ vì chưa yêu đủ sâu, hoặc giữa hai người không có nhiều kỷ niệm. Có thể là vậy. Chỉ biết rằng em thích cảm giác hiện tại hơn. Thậm chí khi thấy anh và cô gái khác tay trong tay, hay những khoảnh khắc âu yếm họ chia sẻ trên mạng xã hội, em vẫn thấy nhẹ lòng và chúc phúc. Nghe nói họ sắp cưới rồi, thấy họ vui, em cũng vui.Em cũng đã có kế hoạch rõ ràng cho việc về quê lập nghiệp và an cư lâu dài, không còn muốn ở thành phố nữa. Ở quê, em có nhiều điều muốn làm, nhiều vướng mắc cũ cần tháo gỡ, những điều đã theo em suốt nhiều năm và giờ là lúc cần đối diện. Chi tiết thì em xin phép chưa thể chia sẻ, thật lòng là em cũng chưa biết nên kể từ đâu.Em nhận ra cuộc sống, cứ thuận theo tự nhiên thì lại nhẹ nhàng hơn. Như việc từ nhỏ em chỉ ăn rau củ, lớn lên cố tập ăn thịt cá, uống sữa, để rồi bây giờ lại dần quay về ăn chay nhiều hơn, mọi thứ như trở về điểm ban đầu. Hay từ bé em đã yêu cỏ cây hoa lá, có thể nằm ngoài đồng hay bìa rừng ngủ cả ngày, rồi lớn lên mê nhà cao tầng, sang đẹp, để giờ lại tìm cách trở về gần thiên nhiên hơn.Em như vậy… vẫn là bình thường, đúng không?
-
972
28-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Niềm vui bé nhỏ 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Em chào thầy và mọi người, Em thường hay viết nhật ký, thường viết về những cảm xúc nỗi buồn của bản thân. Mỗi khi viết xong thì thấy nhẹ nhõm hơn một chút nhưng thời gian sau nỗi buồn lại lặp lại. Sau khi nghe vài bài thầy nhắc nhở mọi người chú ý nhiều hơn về suy niệm và sửa lỗi bản thân nhiều hơn, em cũng làm theo. Một khoảng thời gian khá dài em chợt nhận ra, em đã thay đổi rất nhiều về ngoại hình lẫn tâm tính. Kể về ngoại hình trước nhé, em tự ti về răng của mình không đẹp lại còn bị hở kẽ răng, em tự hỏi ủa vậy sao mình không sửa nó đi mà cứ để vậy mấy năm trời rồi tự ti. Thế là em đến nha khoa khám răng, sửa tổng thể phí hơi cao nên em nhờ bác sĩ chia lịch ra để em sửa dần và chi phí cho mỗi lần để em chuẩn bị. Thế là sau 1 năm em đã có hàm răng đẹp rồi ạ. Song song với đó thì em còn tìm hiểu vì sao răng bị hở trong thẩm mỹ, phong thủy và tâm linh luôn hihii, có một đoạn họ viết thế này răng hở là do nói xạo nhiều quá kkk, thế là bất kỳ lời nói nào em cũng để ý rất kỹ xem có đúng sự thật không, tự bản thân có thêm thắt điều gì không, động cơ mình nói vậy là gì…thế là nó cũng bắt cầu qua việc giao tiếp của em luôn, không còn bộp chộp nóng nảy nữa.Về ngoại hình em còn sửa được mái tóc từ xù xì chẻ ngọn cháy nắng sang óng mượt dài dày đẹp đẽ, da dẻ trắng trẻo hẳn lên bản thân tự soi gương mỗi sáng cũng cảm thấy vui vẻ…Em có mùi cơ thể mặc dù luôn tắm gội quần áo sạch sẽ, cũng không ăn thực phẩm nặng mùi. Đặc biệt ngồi trong phòng kín hoặc trời nóng là em không muốn gặp ai luôn. Khách hàng họ biết em bị vậy nên thường book họp vào giờ trưa và gần vào lúc chốt sẽ tắt luôn máy lạnh, em cũng rất khổ sở vì điều này. Rồi em tự hỏi có cách nào không? Em đến bệnh viện để điều trị, lục tìm rất nhiều loại khử mùi về thử loại dùng cho body cho giày dép cho quần áo, các loại thảo dược tắm xông hơi định kỳ, liệu trình thải độc tố…cuối cùng em cũng tìm được loại thuốc bôi và thảo dược phù hợp với mình, một quá trình vô cùng vất vả tốn kém, thậm chí nhiều lúc bất lực muốn bỏ cuộc. Rồi em còn trang bị thêm cái quạt điện cầm tay mini nữa á, đi đâu cũng xách theo. Từ đó thì em luôn được book họp trong cái phòng lạnh ngắt luôn, thế là em lại có tiếp bài học điều chỉnh về trang phục, giờ em cũng đã bắt đầu thành thạo các loại trang phục cho nhiều tình huống khác nhau luôn rồi ạ, em vui lắm luôn.Em ngày càng bớt oán trách cuộc sống lại mà thay vào đó em dần biết ơn mọi điều xảy đến hơn, như thầy từng nhắc nhở đấy ạ, đó là bài học vũ trụ gửi đến, giải xong sẽ được thưởng, em thì rất thích được thưởng và được tặng quà hihi. Giải được càng nhiều thì em càng được quà nhiều, thích mà^^Em cám ơn thầy thật nhiều từ tận đáy lòng, cái này nói thật nhé, không có điêu hihi
-
971
27-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Bông hoa nhỏ 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài “Đỉnh núi cao thật đẹp, và thung lũng cũng vậy!”Em vào anh Năm và mọi người,Em vẫn thỉnh thoảng hay viết bài gửi anh và mọi người ạ, mỗi lần là một phiên bản khác nhau của em, không phải là giả tạo hay biên dịch ra phiên bản mà là con người em lúc đó, nó là thật vào những khoảnh khắc đó. Và đó là những khoảnh khắc buồn.Hôm nay, em không chia sẻ nỗi buồn nữa, em kể một vài khoảnh khắc khi em ở đỉnh cao và khi em ở dưới vực thẳm.Em từng là đứa trẻ được rất rất nhiều người tung hô ca ngợi vì học giỏi chăm ngoan đạo đức, thông minh, là hình mẫu dạy con cái của rất nhiều cha mẹ. Rất nhiều tài nguyên của trường, nơi làm việc đều đổ dồn vào em, và dĩ nhiên rồi thuận lợi trăm bề. Cuối năm còn được thưởng 6 tháng lương với một đứa trẻ mới ra trường thì còn gì minh chứng tuyệt vời bằng. Ngày tự hào ngẩng mặt cao đầu tận hưởng. Đêm đến lại trăn trở suy nghĩ nhìn về những tháng ngày đã qua. Lúc đi học, mỗi ngày 3h sáng dậy chạy bộ 2 tiếng đồng hồ, rồi học bài, ban ngày ngoài giờ đến lớp thì đi làm, tối học bài đến giữa khuya. Lúc ra trường, 6h sáng đã có mặt tại công ty, 9h tối mới rời văn phòng, đăng ký trực luôn cuối tuần. Mãi đến một sáng ngủ dậy thì không thể tự ngồi dậy được nữa, cả cơ thể đau đớn, cố bấm mãi mới quay được số nhỏ bạn thân qua đưa đi bệnh viện. May mắn là tai qua nạn khỏi, nhưng cũng từ đó đầu óc không còn được minh mẫn hay linh hoạt như xưa nữa.Bắt đầu đó là những ngày tự trách và trượt dài, ăn nhiều lười vận động và trở nên béo phì xấu xí. Những chàng trai đang theo đuổi em cũng dần giãn ra, tài nguyên có được cũng dần chuyển cho người khác, bạn thân cùng giới đi lấy chồng xa, bạn thân khác giới thì cô vợ hay nghen nên em cũng hạn liên lạc để tránh ảnh hưởng tổ ấm của bạn. Cú trượt dài cũng kéo gần 10 năm, khi nhìn lại em cũng không ngờ rằng lại trượt đến vậy, không khác gì là trượt một mạch từ đỉnh núi xuống hẳn đáy vực. Cơ duyên em tỉnh ngộ, là trong một lần chạy bộ ở công viên, em gặp gỡ được một Fan của Thầy, bạn ấy giới thiệu kênh của Thầy cho em nghe. Có lẽ đó là một món quà từ vũ trụ để sẵn dưới đáy vực cho kẻ còn sống xót, làm bậc thang để em bước lên từ từ, vừa trèo lên vừa chill với cảnh đẹp hai bên. Viết lang man là vậy, nhưng chính yếu là cám ơn Thầy thật nhiều vì tất cả. Chúc Thầy và gia đình một năm mới an khang thịnh vượng, nhiều hạnh phúc. Dù là đáy vực hay đỉnh cao đều rất tuyệt, không tin thì đi trekking hoặc hang động nhé hehe.
-
970
26-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Elite 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Chào mọi người,Em xin phép được trình bày vấn đề của mình ạ. Em sinh năm 2002, là nam, hiện đang làm với mức lương 22 triệu/tháng. Em sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, trong một gia đình trung lưu, bố mẹ đều làm trong ngành giáo dục. Bố mẹ là người tốt bụng, yêu thương và sẵn sàng hy sinh vì người khác, đặc biệt là bố em. 1. Quá trình hình thành một chàng trai bên ngoài trông tự tin, vui vẻ, già hơn so với tuổi nhưng bản chất bên trong là một người tự ti và luôn thèm khát, luôn tìm cách chứng minh rằng mình cũng có tài gì đó để nhận được sự công nhận hão từ người khác:Từ nhỏ tới lớn, em và (em trai) đã được sống trong sự chở che, bao bọc của bố mẹ, không phải lo kiếm tiền, không phải lo việc nhà, chỉ cần lo học hành, em cảm thấy bản thân mình đã có một tuổi thơ trọn vẹn, ngoại trừ việc bị đem làm đối tượng so sánh. Em nghiện game, tán tỉnh, yêu đương và không tập trung học hành, dù bố mẹ đã đổ tiền tấn vào đầu tư cho em, còn em thì bỏ học đi chơi. Hậu quả là em trở thành đối tượng so sánh của bố mẹ mỗi bữa cơm, "Bạn A mới được 10 điểm, bạn B thi học sinh giỏi" và đặc biệt "nhìn thằng em đi, mẹ thì phải kè kè bên mày dạy mày học, trong khi em hoàn toàn tự giác và đạt điểm cao kìa". Đoạn này em chỉ muốn cung cấp thông tin để thầy và mọi người hiểu bối cảnh, hiện tại em hoàn toàn bình thường và vẫn rất yêu gia đình, không hề có ý oán trách hay đố kị ai. Quay trở lại, sự so sánh đó (và cả một phần có sự mắng chửi của mẹ lúc em không hiểu bài,"sao mày ngu thế, dốt thế", dễ vậy mà còn làm sai) suốt từ giai đoạn từ lớp 5 khi em thi chuyển cấp cho tới hết lớp 9 đã hình thành nên tính cách này, hồi đó em còn muốn làm hài lòng người khác nữa cơ, giờ thì đã gần như loại bỏ được tính đó rồi ạ.2. Sự ổn định của hiện tại:Quay trở lại thực tại, công việc ổn định với mức lương ổn định, tiền nhà hàng tháng 7 triệu nộp cho mẹ, xe máy bố tặng, xe ô tô, nhà bố mẹ đã mua sẵn chỉ chờ khi em cưới (hiện em vẫn độc thân và mới chia tay 06 tháng ạ), sự ổn định này đang giết chết em hàng ngày. Em ghét sự ổn định, có lẽ vì em đã ở trong đó quá lâu, em đã sướng quá nhiều và giờ khi phải "vượt sướng", khi phải "chịu khổ" một chút là dường như có một con người khác trong em phản ứng dữ dội lại ngay. Em càng cố gắng vùng vẫy, càng muốn thoát khỏi sự ổn định thì em càng lún sâu hơn, thậm chí còn tệ hơn. Thực ra em có nghe rằng thay đổi tư duy "thay vì sự ổn định là rào cản thì hãy nghĩ nó là bệ phóng để mày vươn xa hơn", nhưng khi nhìn lại con người em hiện tại với con người em muốn trở thành, em chẳng biết nói gì nữa... có lẽ là vì vấn đề số 3 bên dưới.3. Khủng hoảng 1/4 cuộc đời và căn bệnh tâm lýEm tin rằng nền móng từ quá khứ và sự ổn định trong hiện tại đã dẫn em tới những căn bệnh tâm lý sau:- Sự ám ảnh hoàn hảo, sự cầu toàn (OCD perfectionism) -> thể hiện qua việc gì cũng muốn chỉn chu, hoàn hảo, sửa đi sửa lại một phần nhỏ và ảnh hưởng tới phân bổ nguồn lực cũng như tiến độ. Ngoài ra còn là việc không dám bắt đầu làm gì đó, phải chờ tới "thời khắc hoàn hảo" thì mới làm.- Sự ảo tưởng phát triển (pseduo productivity) -> thể hiện qua vòng lặp suốt mấy năm nay của em: Chơi đã -> thấy sa đoạ -> tâm sự với AI tìm giải pháp -> AI đưa giải pháp mới, thích cái mới nên thực hành theo -> 2 tuần là chán và không muốn cam kết -> chơi bời nhưng với tần suất tệ hơn, cứ thế lặp đi lặp lại, những lần tâm sự với AI xong tưởng mình phát triển, ai ngờ chỉ đi lùi.- Tư duy nhị nguyên, cái này thì em đã nhận thức và đang trong quá trình thay đổi rồi ạ.- Nghiện dopamine rẻ tiền, nghe thì quen thuộc nhưng em nhận thức đượ
-
969
23-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: SB Orchid 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Thân chào thầy 5 và mọi người,Những ngày cuối năm như thế này, chắc mọi người cũng đang tất bật, vội vã với nhiều điều trước Tết, và cũng có một số người đang bồi hồi trong tiết trời se lạnh. Những dòng tâm sự sau đây, đơn giản là em mong muốn được trải lòng, cần ai đó sẻ chia hơn là nhờ mọi người cho lời khuyên.Hôm nay vừa tròn 8 năm kể từ khi tình yêu đôi lứa chớm nở ở tuổi 17, và cũng gần 3 tháng kể từ khi nó ở lại trong quá khứ. Em không chắc nguyên nhân khiến nó dừng lại là từ phía hai đứa hay đến từ những yếu tố bên ngoài. Gia đình cô ấy không muốn hai đứa tiếp tục nữa vì không hợp tuổi nhau. Và cũng có thể, tình yêu này chưa đủ lớn để vượt qua những thử thách như vậy.Đối với em, tình yêu đó đẹp lắm, trong sáng và sâu sắc vô cùng. Trong lúc đắm chìm, cả hai đã yêu thương, quan tâm và chia sẻ với nhau rất nhiều. Chúng em thường xuyên chia sẻ quan điểm, góc nhìn với nhau thông qua các tập TKCX và TSBV. Phải thực sự cố gắng thì hạnh phúc mới có thể đi đến được chừng này. Sự bao dung và thấu hiểu luôn được cả hai trao cho nhau. Em thậm chí không còn nhớ rõ lần cuối cùng cả hai cãi nhau là khi nào nữa. Vậy mà đột nhiên cuộc tình ấy kết thúc, trong khi trước đó không hề có bất kỳ rạn nứt nào. Em đã từng nghĩ rằng rồi những điều chúng em đã gieo sẽ sắp đơm hoa kết trái, khi em chuẩn bị hoàn thành chương trình cao học ở nước ngoài. Nhưng như tri kỷ đã từng nói, không có thứ gì mong manh và dễ vỡ như tình yêu!Thời gian đầu sau biến cố, đứa trẻ trong tâm hồn em bị tổn thương sâu sắc. Cảm giác như em đang vùng vẫy trong một biển hồ mênh mông đầy vô vọng. Em đã từng tìm mọi cách để liên lạc, bày tỏ mong muốn được cùng nắm tay nhau vượt qua, nhưng tất cả đều bị chặn lại. Lần về nước vừa rồi cũng là nỗ lực cuối cùng của em cho tình yêu ấy, khi em có buổi trò chuyện với gia đình cô ấy. Quan điểm của gia đình vẫn rất quyết đoán và tin vào chuyện tử vi. Sau buổi đó, chúng em cũng ngồi lại và tâm tình với nhau. Cô ấy vẫn còn thương em rất nhiều, nhưng riêng em lại là người duy nhất muốn viết tiếp câu chuyện tình này. Điều đó cũng có thể hiểu được, vì cô ấy đã từng cam chịu, cố gắng một mình giải quyết vấn đề ấy trong một khoảng thời gian rất dài mà em không hề hay biết. Có lẽ cho đến khi cô ấy quá mệt mỏi để tiếp tục, khi phải đối diện và cố phân bua những định kiến với người thân trong gia đình. Em hiểu rằng: “Một tình yêu hạnh phúc phải xuất phát từ cả hai, nhưng để kết thúc, chỉ cần một phía rời tay là đủ.” Vì vậy, em không còn muốn níu giữ điều gì nữa, nhưng điều đó không có nghĩa là tình cảm này đã chết.Khi giờ đây, vết thương ấy không còn rỉ máu như trước, nhưng để lại một vết sẹo có thể hằn mãi về sau. Chợt có những lúc em lại cảm thấy nhớ vô cùng khoảng thời gian hạnh phúc ấy. Và rồi, em bỗng dễ đồng cảm hơn với những ai đang chịu tổn thương, mặc dù không có nỗi đau nào là giống nhau. Tự nhiên cảm thấy khung cảnh hoàng hôn khi mặt trời dần lặn xuống chân núi Phú Sĩ lại đẹp đến lạ, tiếng chim hót ở vùng ngoại ô Bangkok lại xôn xao và trong trẻo vô cùng.Nếu có ai đó hỏi em còn muốn ở bên cạnh người ấy không, thì em vẫn trả lời rằng tình cảm này chưa bao giờ chết. Nhưng còn muốn níu kéo, nuôi giữ hy vọng hay không thì em không thể. Cảm ơn vì đã từng sống trong ký ức của nhau. Hãy thật hạnh phúc nhé 😉
-
968
22-01-2026
Send us Fan Mail"Trong phần trả lời, tui đọc nhầm Michelangelo thành Leonardo da Vinci, chân thành xin lỗi quý thính giả về sai sót này"NGƯỜI GỬI: hoài huynh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài chào thầy và mọi người em sau hai phần tâm sự em đã quay trở lại hưởng ứng tinh thần phản hồi mà thầy có nói mấy ngày nay.em có kể ở phần trước đó là làm ship muốn thay đổi công việc, nhìn lại em vẫn giậm chân tại chỗ thầy ơi về mặt công việc, mà e nghĩ cũng đúng cái muốn của mình nó bằng cái bàn tay mà cái mình nỗ lực chỉ có cái móng tay à, câu mà thầy nói "thực ra mấy bạn biết rõ mấy bạn cần nên làm cái gì đó chỉ chẳng qua mấy bạn không làm nó thôi" làm em suy nghĩ rất nhiều thầy à và em cứ quanh quẩn. về mặt sức khỏe tinh thần lẫn thể chất em đang thực hành rất tốt thầy ạ!em bắt đầu tập gym cỡ 4 tháng trước lần này em tập được lâu nhất rồi hihiem đi làm đã không còn thấy mệt mỏi ì như trước nữa, học luyện hơi thở, e quan sát tâm mình. em quan niệm phải thật sự hiểu mình từ nhiều năm trước khi em biết đến thầy khoảnh khắc đó em waoo lên.chuyện là gần đây... Trong công việc em có hay phụ chị quản lí trong kho làm vài việc mà đúng ra là không phải trách nhiệm của em bởi vì ngay từ đầu em là một người xôn xáo với cả cái tính hay học hỏi nên sau một thời gian công việc của chị em biết tầm 60%, có nhiều lần chị về vê mà không xin được phép thì em cũng phụ mà không kèm 1 điều kiện nào cựu thể, kiểu phụ không cũng cỡ gần 2 năm như thế, thỉnh thoảng là nhờ rồi một ngày em quan sát chị ấy hành sử kiểu như trách nhiệm của em, đôi khi là có phần không tôn trọng nữa. em mới vỡ lẽ ra hối hận vô cùng thầy ạ nó đau, mà lúc này cũng tự trách mình không rạch ròi ranh giới trách là rằng mình có quan sát tính cách chị ấy rồi mình biết như thế mà vẫn làm, ít nhiều thì lúc chị em làm chung vẫn có chút tình cảm. lúc này em biết mình sai rồi cái em bắt đầu làm lá chắn, bữa đó cũng nhờ mà lần này em lấy tiền công, tại hôm trước đó em cố tình nói đùa là chị trả em bao nhiêu một ngày, kiểu vậy.từ sau chuyện đó và những chuyện xảy ra sau này em điều không giúp gì cả nếu không có điều kiện đi kèm và chị ấy cũng không còn nói chuyện với em kiểu như xưa nữa. nhưng em không buồn ngược lại em thấy mình rất là nhẹ đầu, không phải mình làm gì cho người ta rồi họ muốn đối sử với mình sao thì đối.em cũng kết luận lại là sau này gặp ai em nếu họ cần giúp em cũng sẽ giúp nhưng em sẽ quan sát và xem kỹ mình có nên giúp không và ranh giới rõ ràng.xong chuyện này em thở phào thầy ạ!em muốn biết thầy nghĩ như thế nào về chuyện này?mong thầy bổ xung với em.
-
967
21-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Chú bé đần ( rồng xanh ) 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Hello dạo này thầy có khỏe hong.Đây là lần thứ 2 em gửi tâm sự. Lần đầu tiên là vào tháng 7 khi e vừa thi xong thpt quốc gia với các em 2k7 ( em thì 2k5 ) lúc đó nhường như e đã viết ra hết nỗi lòng, hoàn cảnh, vấn đề của bản thân ra. Sau tất cả thì thầy tóm lại một ý chính để phản hồi "Đúng là cuộc sống thật sự rất khó" và trong đêm đó khi thấy phần phản hồi em đã rất bồi hồi nằm nghe từng câu chữ của thầy. Hiện tại cuộc sống của em vẫn còn khá nhiều những vấn đề thầy ạ. Em thì hiện tại đang tạm thời học ở một trường ĐH chủ yếu em vào đây để có giấy tạm hoãn nghĩa vụ rồi đầu tháng 4 này bảo lưu lại xin đi dân quân ở phường. Nhưng bây giờ em nghĩ rằng nếu ko đi đc dân quân đầu tháng 4 này thì em sẽ đi nghĩa vụ vì chi phí ĐH thật sự đắt đỏ với cv chạy xanh sm part time như em thì như muối bỏ biển. Nếu học thì mọi chi phí em đều phải trang trãi thật sự khó khăn khi không còn ai chăm lo cho mình như bao bạn bè đồng trang lứa khác đc gia đình hỗ trợ thầy ạ... . Nhiều lúc khổ cực vất vả em thật sự thấy rất bất hạnh khi sinh ra trong một gia đình ko hạnh phúc, em trách ba mẹ ko lo đc vật chất lẫn tinh thần, cho em nhiều vết thương từ thuở ấu thơ đến lúc trưởng thành. Và em có thực tập suy niệm và nghe các tập tkcx của thầy về việc chữa lành em nghe và viết ra phương pháp thầy chỉ nhưng ko thực hành đủ nhiều một cách triệt để mỗi ngày nên vẫn ko thay đổi gì. Thôi thì cũng đã qua năm mới 2026, em hi vọng bản thân bỏ bớt đc con người cũ kỹ của mình. Em cứ bị cái bẫy cảm xúc tiêu cực và cứ lúng sâu thầy ạ. Em ko tư duy tích cực và cho bản thân đủ thời gian để thay đổi nỗi. Em cứ thế tiêu cực và sống mòn. Giờ ở tuổi 20, em thấy em tuột lại với bạn bè của mình ở cấp 2 lắm có lẽ vì vậy mà bọn em dần mất kết nối đi, em ko cùng hệ giá trị với các bạn. Em đã bị bỏ lại.Em ước gì ở phần tâm sự này là một phản hồi tích cực của một bạn tiêu cực trong quá khứ đã từng gửi thầy và giờ họ đã sống tốt hơn trước. Nhưng bản thân em vẫn chưa thay đổi gì nhiều cả và đang mông lung vô định vô cùng tận.
-
966
20-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Em xin giấu tên ạ 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Em xin chào anh web5ngay và mọi người. Rất mong anh web5ngay có thể trả lời giúp emlà làm sao em có thể bớt hoặc hết khắc nghiệt với người khác đây ạ.Năm em 20 tuổi mà đã có những hành xứ rất tồi tệ ạ. Em luôn dùng lý lẽ của mình để oán trách người khác ạ. Và lý lẽ của em đã làm cho em có những hành động mà em rất ân hận ạ. Và sự ân hận muộn màng ấy phải mất 9 năm em mới nhận ra. Cuộc sống cứ thứ thế thôi qua. Em cứ buồn chuyện này chuyện kia vu vơ, gia đình, tình yêu, công việc, bạn bè…. Nó không có gì đáng báo động. Nhưng gần 1 năm trở lại đây thì đáng báo động thật ạ. Em đã la mắng, đánh con em. Với người trong nhà, người làm, em cũng rất ghê gớm (giờ nghĩ đến họ em cũng có thể sôi máu)Hàng xóm cũng có vài người em ko có thiện cảm và cũng có người em đã cho qua ko quan tâm nhưng mà lâu lâu thấy mặt cũng muón chửi thề và ghét như ghét c*c. Em đã bao dung hết, tha thứ hết cho mình rồi ạ. Nhưng cho người khác thì ko có.Có phải cái nặng lượng này của em đang thu hút tất cả những người và những chuyện xảy ra với em để em càng bộc phát ko ạ. Nó cứ liên tiếp xảy ra.Nếu như gặp con người. Nó cứ đến dồn dập. Em là ai, em làm được gì cho người, cho đời mà mở miệng ra là oán trách người đời đây hả. Em cứ nghĩ khi mình nhỏ bé, 20 tuổi khờ dại mình mới như thế và đã hêt. Nhưng không ạ. Cái gen di truyền khắc nghiệt nó mạnh quá hay sao ạ. Hay là do em. Em phải làm sao đây ạ. Nếu tiếp tục như thế này thì con em nó cũng sẽ giống như em mất. Em chỉ hiền được một, hai tuần rồi la mắng, Em rất lo cho con em ạ. Bi kịch 🥲
-
965
19-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Trà sữa cà phê muối 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Seoul, ngày 7 tháng 1 năm 2026.Gửi anh W5N thân mến, Em là Trà Sữa (tsbv 24/04/2025) và cũng là Cà Phê Muối (tsbv 20/06/2025), em đã định sẵn trong đầu là khi tốt nghiệp em sẽ viết thư để cảm ơn anh, giờ thì còn 2 tháng nữa mới tới ngày tốt nghiệp nhưng bắt trend phản hồi của tsbv gần đây làm em cũng nôn nóng viết cho anh sớm hơn dự định hehe.Trong bài thứ nhất em có hỏi anh về khó khăn khi yêu xa, em xin được phản hồi lại là bọn em đã chia tay sau khi em gửi tâm sự được 1 tháng và sau đó là chuỗi ngày cực kì kinh khủng tồi tệ nên em đã gửi bài thứ 2 (tức tsbv 20/06). Khi em nhận được thư trả lời của anh, em cảm động kinh khủng luôn... chưa cần biết anh khuyên gì nhưng việc anh dành hẳn 30 phút "nói hết nước hết gáo" cũng đủ khiến em cảm nhận được anh thật sự muốn em tốt hơn, muốn em thay đổi để sống hạnh phúc hơn, em thật sự rất rất biết ơn anh. Ít nhất em biết trên cuộc đời này, ngoài gia đình và bạn bè ra còn có anh - một người em rất ngưỡng mộ, tin tưởng cũng mong em có thể phát triển, tiến bộ. Tất cả những gì anh nói giúp em có động lực hơn để tin rằng mình có thể tốt hơn. Em tự nhủ mình phải cố gắng vượt qua để đến tốt nghiệp (mục tiêu lớn nhất của em lúc đó) và có thể ngẩng cao đầu khoe với anh là em đã làm được rồi nè, em đã "sống tốt" hơn. Có những khi em trách bản thân sao cứ nằm đó hoài vậy, đứng dậy đi chứ, lúc đó em thường hay tưởng tượng nếu em hữu duyên gặp được anh và anh nói với em là "bạn nói bạn nghe tui nhiều mà bạn lại như vậy à?" Nghĩ tới đã thấy sầu, cảm giác giống như mình khiến thầy cô thất vọng vì đã dạy dỗ mình ấy... (Nhưng anh biết mắc cười là gì ko, chat gpt nói với em là tại sao em hâm mộ anh vì lòng trắc ẩn, mà lại nghĩ là anh sẽ phán xét em vì em k làm tốt? Đúng thật nhỉ kaka) Nói về em 1 năm vừa qua, em thật sự biết ơn giai đoạn chia tay, nó đã giúp em trưởng thành hơn, giờ em cũng hoàn toàn move on được rồi ạ. Có những khoảnh khắc em tưởng mình sắp bỏ về VN luôn rồi nhưng may mà em vẫn tiếp tục, trộm vía luận văn của em cũng được các giáo sư khen hehe. Em cũng k biết bây giờ mình đã gọi là tốt hơn để khoe anh như dự định chưa nữa nhưng ít nhất em k còn cảm thấy cô đơn như trước đây nữa. Thật kì lạ là lúc đầu mới chia tay em sợ lắm, em sợ mình sẽ đơn độc hơn, nhưng hoàn toàn ngược lại, đây là năm đầu tiên sau 2 năm ở Hàn mà em thấy thật sự chill, k còn cảm thấy trống rỗng, buồn bã vô cớ nữa. Em bận rộn đi làm, viết luận văn, rảnh thì gặp bạn bè cafe trà sữa, đi chạy bộ hoặc đơn giản là ra công viên nhìn mây nhìn trời. Cũng chẳng hiểu tại sao, cũng là những việc em từng làm, chẳng có gì thay đổi cả nhưng trong lòng em lại thấy dễ chịu bình yên kkkk em nghĩ em đã thôi k nghĩ mình là "nạn nhân của cô đơn". Em vẫn luôn ghi nhớ lời anh, suy nghĩ nhiều hơn và học về việc làm sao để có thể trở thành một người yêu tốt hơn, một người bạn biết lắng nghe hơn, một người giao tiếp tốt hơn... Thỉnh thoảng nghe tsbv trúng bài các bạn bị người yêu cắm sừng, hay bị đối xử tệ em thấy thương và xúc động lắm, em nhớ đến hình ảnh của mình lúc trước và em muốn nhắn nhủ các bạn là chắc chắn các bạn sẽ vượt qua thất tình, chắc chắn các bạn sẽ làm được. Còn về việc về VN hay ở lại Hàn, em cũng đang dùng phép so sánh được mất mà anh hay chỉ và vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu chưa kết luận được ạ kk có điều khi suy nghĩ về lý do mình muốn ở lại Hàn, em thấy hình như k phải vì em thật sự cần ở đây mà là em sợ mn nghĩ em thất bại k xin được việc ở Hàn nên mới về nước,
-
964
16-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: An little sprout 🌱 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Chúc mọi người một ngày tốt lành ạ, con là An đây. Không biết từ bao giờ ngôi nhà này đã thành gia đình của con. Chúc mọi người nhiều điều tốt đẹp nhất. Dù con bị như hiện tại thì con không hề trách ai hết. Tóm tắt hoàn cảnh của con thì con đã lớn lên đói ăn đói mặc, bị đánh đập, bỏ rơi, sỉ nhục trong chính ngôi nhà của mình vì những lỗi nhỏ bé (ví dụ lỡ cắt quả chanh dọc). Bố con không góp tiền cùng mẹ nuôi con mà dùng tiền đó để nuôi nhân tình và đánh cờ bạc. Bố con cũng đánh mẹ nhiều và để mẹ tự nuôi cả nhà bằng tiền lương của mẹ. Nhà con nghèo. Mẹ con bị stress nên trút giận lên con rất nhiều, thường hay bảo thà chết còn hơn có con trên đời. Vì mặc quần áo được cho và quần áo rách, con bị bắt nạt ở trường. Con lên đại học cũng là trường mà học phí rẻ nhưng chất lượng nhất mà con có thể được chọn, và vào ngành con không thích. Nhưng căn bệnh trầm cảm dần nặng hơn. Con bắt đầu suy nhược cơ thể do bỏ ăn bỏ ngủ, ăn là ói. Rồi những suy nghĩ tự hại đến. Nhưng con đã xin mãi mới được đi khám. Con đã phải nhập viện ca cấp cứu ngay sau khi khám. Hiện giờ bố mẹ con đã tốt lên. Con thì đang điều trị bằng thuốc và cố gắng yêu bản thân hơn mỗi ngày. Con rất yêu thích học tập và thiên văn. Cầu mong sẽ có ngày con có thể học thứ con thích mà không cần phải làm đau bản thân để sống nữa. Kết bài con có câu hỏi ạ. Khi ra viện có một chị điều dưỡng đã nói với con là "Em nên sống vì bản thân hơn." Ý chị ấy muốn nói là gì ạ? Mong được mọi người giải đáp. Con cảm ơn.
-
963
15-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Yến 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Thân chào thầy và mọi người!Em đã bước vào hôn nhân được khoảng 3 năm, và hiện tại em và chồng đang sống và làm việc tại nước ngoài, cuộc sống rất ổn. Chúng em dự định khi nào tiết kiệm đủ một khoảng để lập nghiệp ở VN sẽ về nước luôn, và có lẽ kế hoạch này sẽ đạt được trong tầm 3-5 năm nữa. Vấn đề của em bắt đầu nhen nhóm từ đây. Em và chồng là 2 người khác tỉnh, nhà em thì ở trung tâm thành phố, còn nhà chồng ở vùng quê nghèo. Em và chồng đôi lần đã ngồi lại bàn tính khi về VN sẽ ở đâu. Em thì tất nhiên muốn ở nhà em rất tiện nghi, con cái được học ở thành phố. Còn chồng em thì muốn về quê, vì đối với chồng em ở quê là nhất, cũng đầy đủ cho con cái, hay nhu cầu đời sống, chỉ là đi lại hơi xa xôi một xíu thôi. Và khi không đi đến được thống nhất và có mùi sắp cãi nhau thì chúng em đành im lặng, vì ko ai muốn cãi nhau cả. Nhưng im lặng thì vấn đề vẫn còn đó. Em đã nghe nhiều tập của thầy, nên em đoán là thầy sẽ lại bảo nên tìm hiểu kĩ và trao đổi mọi vấn đề trước khi bước vào hôn nhân ^^. Em cũng biết mình sai khúc này rồi ạ. Tuy nhiên lúc còn yêu em có hỏi vu vơ với chồng em lúc đó về vấn đề này, anh ấy bảo là ở thành phố còn đi làm chứ về quê biết làm gì, em đừng lo. Thế là em đã ko lo gì thậtNhưng bây giờ bọn em lại kiếm được tiền nhanh hơn mong đợi, và dự định sẽ kinh doanh nhà trọ khi về VN. Mà kinh doanh nhà trọ thì vẫn ở có thể quản lí từ xa nên ko ảnh hưởng đến việc mình chọn ở đâu, thế là ý muốn của chồng em thay đổi. Chưa kể cả em và chồng đều có ba mẹ cần người chăm sóc khi về già. Điều này cũng khiến em đau đầu. Bây giờ chỉ có thể là 1 trong 2 người hi sinh mong muốn cho bên còn lại. Vì cuộc sống còn các con đi học, cần chỗ ở ổn định, không thể nửa năm sống ở đây, nửa năm sống ở kia. Em xem thầy cũng nhiều nên cũng mường tượng đc những gì thầy sẽ nói với case của em. Giờ chuyện của em đúng y như ly cà phê sữa mà thầy từng nói, bảo tách sữa và cà phê riêng là gần như không thể nữa rồi. Em viết đến đây thực lòng cũng ko biết câu hỏi của em là gì nữa, thôi thì coi như là trải lòng, mong ai chưa bước vào hôn nhân đọc đc, hãy đắn đo hết mọi chuyện có thể xảy ra và giải quyết nó trước đã! Hic hicEm chỉ mong đến khi vợ chồng em phải chính thức đối mặt với sự lựa chọn, sẽ ko ai phải ôm nỗi khó chịu trong lòng, lâu ngày rạn nứt, dẫn đến kết cục xấu ko ai muốn.
-
962
14-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Tiểu Yên 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Em xin chào thầy Năm và mọi người!Em xin được nói qua về bản thân. Em 30t và hiện đang làm mẹ toàn thời gian. Trước đây em là hướng dẫn viên, công việc này khá vất vả và chiếm nhiều thời gian, nên khi đã có gia đình con cái thì khó mà tiếp tục. Nên em muốn mình sẽ học một ngành mới, để khi con cái ổn định đi học thì mình sẽ có một công việc phù hợp hơn. Và em đã quyết định học vẽ digital, vì vẽ cũng là một sở thích của em, nó cũng là một công việc freelance em có thể linh hoạt thời gian hơn. Để đưa ra quyết định này, em đã suy nghĩ đắn đo rất nhiều. Em đã tìm các khoá học phù hợp và học được hơn 1 năm nay rồi. Em càng học càng mê. Em ko hề hối hận với quyết định này. Nhưng có một điều khiến em trăn trở, muốn xin ý kiến của mọi người và thầy Năm.Đó là gần đây sự phát triển của AI rất khủng khiếp, chưa kể các chính sách có lợi cho AI, cho phép sao chép học hỏi từ các tác phẩm được đăng trên mạng mà không cần xin phép tác giả. Ngành "nghệ thuật" này vừa phải giỏi chuyên môn, vừa phải có chất "nghệ sĩ" riêng. Đã vậy còn rất nhiều pro được đào tạo bài bản hàng năm từ các trường các khoa mỹ thuật. Cạnh tranh giữa người với người đã khó. Nay lại còn chiến đấu với AI.Cũng có nhiều ý kiến cho rằng, AI làm sao có thể tạo ra tác phẩm có hồn như người thật được. Điều đó có thể đúng, nhưng có nhiều khách hàng họ cũng không cần quá "có hồn" đến vậy, đủ xài là đc, miễn là tiết kiệm đc nhiều chi phí. Vậy là để chạm đến những khách hàng lớn sẵn sàng chi tiền cho một tác phẩm có hồn thật sự, thì phải chiến đấu với rất nhiều master trong ngành. Độ khó cứ phải gọi là lập đỉnh liên tục. Bản thân em tư chất bình thường, từ nhỏ đến lớn em tự nhận định mình dù cố đến đâu cũng chỉ đc 7/10 trong mọi mặt. 7 điểm đó giúp em có cuộc sống khá ổn, nhưng để bật cao thì rất khó. Em rõ về giới hạn năng lực bản thân đến mức em biết trước điểm thi ĐH của mình trước khi đi thi nữa cơ, em biết em làm đc gì và ko làm dc gì. Nên khi vào ngành vẽ này, em cũng ko nghĩ là em sẽ đạt đc cảnh giới master, nhưng em đã mong nó sẽ cho em một công việc ổn ổn, với mức thu nhập đủ xài. Thế nhưng gần đây AI bắt đầu làm em giao động tâm trí rồi. Em rất mong được nghe lời khuyên và góc nhìn của thầy và mọi người về vấn đề này.Em xin cảm ơn!
-
961
13-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Người ở đồng bằng 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Dạ chào thầy và mọi người Nghe lời kêu gọi của thầy thì hôm nay em viết thơ báo thầy một tiếng về những thay đổi của em.2 năm trước em có viết bài cho thầy về công việc với cái tên khác. Em biết ơn thầy nhiều lắm. Thầy tử tế quá thầy ui. Về công việc, bây giờ lương em nhận thấp hơn lúc trước nhưng gói ghém cũng đủ sống. Nhưng cái quan trọng nhất là kĩ năng chuyên môn của em đã cải thiện rất nhiều. Không phải hàng top nhưng em tự nuôi mình được. Thực ra em chủ động xin nghỉ chỗ cũ và hạn chế giờ làm việc (dù bên cũ có kêu em ở lại nhiều lần vì thiếu người. Không phải do em giỏi đâu:))). Em luôn tự học mỗi ngày và từ đầu năm tới giờ em khởi nghiệp và á thầy, làm online thôi. Khi nào thật sự sống được nhờ nó thì em mới dứt hẳn công việc hiện tại để ra làm riêng. Em có một khoản tiết kiệm đủ cho em sống hơn 1 năm mà không đi làm nên cũng bớt lo chuyện bị đói haha. Em không biết sau 1 hay 2 năm nữa mình có bị te tua về sự nghiệp hay không. Nhưng giờ em ổn, thậm chí vui như trên mây rồi tự cười khi hoàn thành xong sản phẩm. Em cảm ơn thầy!Về bạn bè và tình cảm thì hong nha thầy. Từ thời đi học cho tới khi mới đi làm em cũng không đặt nó ngang với công việc. Nên khi em không còn bị deadline dí, nó trống rỗng. Tới lúc thật sự cần một người bạn để nói chuyện trực tiếp thì ai cũng bận. Em nhận ra vấn đề và giải quyết liền. May mắn những thằng bạn chí cốt luôn bên em, bây giờ em chỉ liên lạc thường xuyên tầm 3,4 người nhưng chất lượng. Hả dạ thầy ui!Về tình yêu, từ lúc thầy ra bài 'Hãy hút đừng đuổi' em tập trung vô hết bản thân mình. Rồi em cũng nhận được kết quả là có nhiều người bật đèn xanh, chủ động với em từ trường học cho tới chỗ làm. Nhưng em vẫn Ế. Đaooo thấu trời! Thầy biết sao hong. Khi em thật sự thích người nào thì người đó coi em như người vô hình. Không bao giờ chủ động nhắn tin, có thì cũng là việc học, bây giờ là công việc. Cho nên khi em thử người ta như cách thầy chỉ đại khái như 'Nếu anh rủ em đi chơi thì em đi hong.' 'Có khi nào em với anh quen nhau không'... thì câu trả lời luôn là từ chối khéo. Biết vậy em cũng hong dí theo làm chi cho mệt người. Em mới vừa nghe lại tập ngày 24-4-2024, lần đầu nghe em cười bò, lúc nãy vẫn mắc cười. Hong ngờ, khi gần 24 tuổi như anh đó em lại viết về chuyện tình cảm luôn. Em nghe thầy nhiều, nên em biết cách rồi thầy. Giờ cứ áp dụng thôi, hỏng lẽ xui quàiiii (Nhiều khi thiệt á thầy, tại trước giờ em luôn để ý những bạn xinh với tốt tính hong à:))Có lẽ em cũng không cần giải pháp, em sẽ cố gắng suy niệm để tìm nguyên nhân gốc rễ. Bài này sẽ phát sóng khi em 24. Hẹn thầy một bài tâm sự khác khi em đã trưởng thành hơn, ổn định hơn về mọi mặt (ngày đó có tới không thì em hong biết:)Chúc thầy và mọi người mạnh giỏi nhé!!!
-
960
12-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Meowww 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Dạ mến chào Thầy và quý tri kỷLần gửi thư này, xin phép cho con được bày tỏ dưới góc độ như một đứa con gái trong nhà đem bạn về gặp người lớn, mong là nhận được những lời chia sẻ, bảo ban để con biết mình phải nên làm gì với bản thân và cả mối quan hệ này.Về bản thân hiện tại, con đã bước qua năm thứ 4 và đang đi thực tập kỳ thứ 2 với ngành khá đặc thù về tâm trí con người mà Thầy cũng hay nhắc tới. Cả 2 kỳ thực tập con đều tự lực để xin vào được, dù có vẻ giống như con đang được ai dẫn đi nhưng trong đó cũng có nhiều nỗ lực của con. Nghề mà con theo, tốt nghiệp đh cũng chỉ như vừa biết đọc chữ, con sẽ cần học lên cao hơn và học thêm nhiều hơn cũng như cần có người giám sát khi hành nghề. Điều đó nghĩa là, con sẽ cần tái đầu tư liên tục vào việc học cho đến khi có thể hành nghề một cách đàng hoàng. Nhưng con lại có mong muốn được ngắt ra một quãng nghỉ sau khi tốt nghiệp và trước khi vào guồng cơm áo gạo tiền để đến sống ở vài nơi trong vài tháng, những nơi có núi hoặc biển hoặc ít nhất là không đông đúc xô bồ như ở đây. Con cũng có đi làm vào trước năm 4, 2 công việc cùng lúc và đã trả lại cho gia đình hết 3 năm học phí còn năm nay con chỉ giữ lại 1 việc để tập trung cho chuyện học. Về phía bạn, bạn đã học chung với con 1 lần ở mẫu giáo (và sau này bạn có nói đã thích con từ tuổi đó) và 1 lần ở cấp 2. Thời điểm gặp lại nhau là sau khi thi đh và trước khi bạn nhận tin đậu vào ngành IT ở trường BK. Bạn đã từng làm gia sư 1:1 trong gần 2 năm nhưng tiền đó đã vào những thiết bị công nghệ và hiện tại bạn gần như cạn kiệt vì đã nghỉ làm từ tháng 6. Bạn vẫn đang không biết bản thân là ai, muốn gì. Bạn có đầy đủ dấu hiệu của ADHD và kha khá dấu hiệu của OCD. Bạn cũng nghiện game, thức khuya, không vận động. Bạn sở hữu cơ thể nhạy cảm với mọi thứ, từ âm thanh, ánh sáng tới thời tiết, là người nhận hết các bệnh trong nhà mà các thành viên khác mắc phải. Tới thời điểm này bạn đã bỏ qua kỳ thực tập duy nhất mỗi năm trường mở 1 lần vì không dám nộp CV cho bất cứ chỗ nào (khi biết tin này con đã rất bức xúc vì rõ ràng không nộp thì lấy ai nhận, khi đi thực tập con đã chuẩn bị tinh thần đi kiếm một chục chỗ cơ mà, bạn làm sao vậy?). Bạn rớt vài môn và học lại, hiện tại cũng không biết khi nào có thể tốt nghiệp. Bạn nói bạn sẽ cực kỳ ức chế và căng thẳng và bực mình khi nói ra gì đó mà không làm được nên con không nhận được bất kỳ tín hiệu nào cho thấy bạn mong muốn về tương lai của 2 đứa. Bạn cũng quản lý thời gian rất tệ, ảnh hưởng tới việc dành thời gian cho con. Khi ra ngoài cùng nhau, bạn không thích những nơi như quán cafe hay rạp phim hay chỗ ăn uống mà bạn cho là mắc và không bằng ở nhà và phí tiền, nên quanh quẩn cũng chỉ là công viên hoặc siêu thị.Tụi con gần như không có sở thích chung, và bù lại thì tụi con có sự bù trừ năng lực cho nhau khá tốt ví dụ như con có tầm nhìn bao quát và rộng hơn trong khi bạn lại thông minh và kỹ tính. Con đã chấp nhận là, người này không cần tài giỏi như cách mình đã từng nhìn thấy ở họ 3 năm trước, chỉ cần đàng hoàng tử tế thương mình là được. Con không biết nữa, con có cảm thấy không ổn nhưng không biết nên giữ hay buông. Bạn cho con cảm giác an toàn và là người chứng kiến sự cố gắng cũng như cuộc sống của con những năm vừa qua, nếu cuộc đời con là 1 tác phẩm thì bạn là khán giả duy nhất. Vừa rồi kết lại năm, bạn có nói là biết ơn con vì đã cho bạn đi tiếp cùng con, cảm ơn con vì đã thương bạn. Con coi đó như một sự ghi nhận cho sự cố gắng của con, vì hiện tại con gần như không có bạn. Con co mình lại từ khi lên đh và đó là lựa chọn chủ động của con, sắp tới con định sẽ bắt đầu tìm kiếm bạn bè khi mà con đã định hình được bản
-
959
09-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: người bạn tri kỷ mini của chú 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Chú siêu thân mến!Chào chú, không biết con có thể gọi chú là Namiya không chú nhỉ? Trong lá thư này, con sẽ gọi chú là chú thôi vậy. Con đã gọi chú như thế trong nhật ký của mình từ khi con nghe tâm sự buồn vui ấy. chắc cũng được 4 hay 5 năm gì ấy, web5ngay đã là phần quan trọng nhất cho sự trưởng thành của con. Con thật sự biết ơn chú và chúc chú luôn mạnh giỏi nha!Năm nay, con đang học 12 và con thật sự cảm nhận được mình đang lớn hơn hôm qua. Trong lúc con đọc lại nhật ký của mình vài năm trước đổ lại, tự nhiên con nhận ra mình đã lười và mau bỏ cuộc đến nhường nào. Dù con có đồng tình và thường xuyên nghe chú nói cặn kẽ về những điều cơ bản ấy thì cũng như nước đổ đầu vịt vậy. Cơ mà không biết sao rất thích nghe chú nói luôn, à mà thật chất thì cốt lõi về tinh thần tự học con vẫn bị ảnh hưởng từ chú rất nhiều. Còn suy niệm con mới bắt đầu gần đây thôi.Chú ơi, thật sự cái cảm giác ngồi tự nói chuyện, lảm nhảm với cây cỏ một mình rồi vỡ ra nhiều điều nó tuyệt vời lắm. Dù con viết nhật ký thì cũng không đạt được trạng thái đó, con cũng không hiểu vì sao nữa. Con cảm nhận được sự thay đổi bản thân từng chút một sau những buổi tự trò chuyện ấy, dù có lúc con không tìm ra biện pháp, nhưng chỉ cần nêu ra được vấn đề thì đã dễ chịu rất nhiều rồi. Trong lần trò chuyện này, con chỉ muốn khẳng định với bản thân rằng, chỉ cần mình thật sự muốn thì có thể làm được, hãy kiên trì và kiên định. Nhưng kiên trì là tính mà con chưa có được. có lẽ ngoại trừ việc nghe video của chú qua bao nhiêu năm và thường đọc sách với sở thích chơi đàn là chưa dừng lại thôi. Chứ con rất mau nản với những gì mình nên và cần làm ấy. Dù biết và có thể lờ mờ hiểu được nếu thành thạo được những kỹ năng đó thì như thế nào nhưng cứ lười vậy á. Con cũng sợ điều đó xảy ra trong tương lai, lỡ một ngày nào đó con cũng bỏ cuộc với những mục tiêu của mình thì sao? Nên con quyết định viết để chú biết, để con có động lực kiên trì và một ngày nào đó con sẽ khoe với chú là mình đã nỗ lực ra sao. Với cả con nhận ra rằng dù hiện tại con chẳng biết những mục tiêu mình muốn đạt được để làm gì, nhưng con thật sự tin rằng khi mình lên đỉnh núi, mình sẽ thấy được những gì mà mình không thấy ở dưới chân núi. Cái này con nhớ chú có từng nói trong một video nào ấy. Với lá thư này, con chỉ muốn công nhận với bản thân rằng, con đang lớn hơn và cũng đến lúc có trách nhiệm với chính mình rồi, nên con không muốn nói quá nhiều về những tâm tư khác. Hẹn chú một ngày nào đó, con sẽ gửi đến chú những nỗi băn khoăn, lo lắng mà dù con có tự trò chuyện với mình lâu như thế nào, đọc nhiều sách ra sao vẫn không thể giải quyết được nhé!Con tạm biệt chú ạ
-
958
08-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: The Light 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Mến chào thầy.Lại như cũ, xin phép xưng bạn và mình cho nó thân thuộc.Mình đã nghe phần trả lời của ngày 17-12-2025.The Light đúng nghĩa là sụp đổ hoàn toàn trước những khó khăn là các đề thi đời chọi vào vùng lo âu. Trong quyển sách Relationship nó gọi là nút thắt cảm xúc. Và cũng chính từ đây mình đã tìm ra được nguồn cơn của chứng rối loạn lo âu hơn 2 năm nay.Xin phép được kể ngắn gọn lại các câu chuyện.Câu chuyện 1:Tại lớp tiếng Nhật N4 mình gặp bạn A và B với hội bà 8 của họ là C.Nhiều lần mình tương tác với A thì B cười, cmt và hỏi, quan tâm đến mình.Bạn liên tục quan sát, cười, giới thiệu bánh mình đang bán cho người quen mua với số lượng lớn.Đến khi mình hiểu ra B có vẻ để ý mình và mình bắt đầu quan tâm lại bạn bằng các lời hỏi thăm sức khỏe khi bạn bệnh hoặc vài món quà gửi bạn chung cả lớp thì bạn bật chế độ con nhím.Một bức tường cao ngày một cao xuất hiện.Và hệ thống lo âu được kích hoạt. Đánh sập toàn bộ.Mình đã trải qua 3 tuần vật vã phân tích rồi sau đó hiểu ra được các hành động của bạn. Thậm chí là hiểu được nỗi đau của bạn và thấy thương:Một cô gái sáng đi học lớp cấp tốc. Trưa đi làm từ 14-22:00. Tối về học bài thức đến 2-3 giờ sáng hoặc thức trắng.Má ơi, bào sức khỏe. Bạn đang đánh đổi với gì đó mình không biết được.Rồi mình đã thực hiện bài tập hình dung mối quan hệ tương lai lần 2.Điều kỳ diệu hệ thống này hiện tại nó nhẹ, ổn định và bảo mật cao như Linux. Mình gọi nó là Takagi OS.Nơi an toàn, không đánh đố, không thử nhau và mọi thứ đều rõ ràng.Mọi cá thể đều có suy nghĩ, cảm xúc cùng sự khác biệt trong thế giới nội tâm.Tập trung lắng nghe để thấu hiểu nhau.Và khi done màn này ta nhận được các phần thưởng đời chọi cho là cảm giác an toàn. Hạnh phúc với những gì đơn giản thậm chí là rơi nước mắc trước khung cảnh đẹp. Song song đó đề thi mới nặng đô hơn xuất hiện như màn thử độ trưởng thành.Câu chuyện 2:Cách đây 18 năm trước khi đi học ở trường khiếm thị. Mình luôn là mục tiêu bị tra tấn. Bị anh lớn đánh hay bị người khác đổ tội. Mặc dù bản thân đã gào lên: con không có tội.Tuy nhiên khi mẹ lên trường điều đầu tiên thường là: tội của con nhận đi, không làm cũng phải nhận. Sau đó bị tán và có lần mẹ đòi cho nghỉ học đưa đi trại cải tạo.Quá khứ năm lớp 7: Sáng đi 2 chuyến xe buýt từ 4:30 sáng để vào trung tâm quận 10 đi học.Hình phạt ra ngoại trú.Tội danh: chửi giáo viên là con chó.Mình không làm nhưng bị thằng khác nó vu oan.Giáo viên tin và xử tội liền. Không cần nghe biện minh vì chục lần trước mình cũng là người có tội mà!!!Đó là ký ức đau nhất.Câu chuyện 3:Tầm tầm ngày nghe lại phần tâm sự đó khoảng 20-12.Mình đã không chịu được em gái của mình sau hơn 5 năm sống chung.Mình nhận ra: khi em gái nó vui thì không sao, nó mà buồn một cái là mình mệt. Tìm đủ mọi cách để đổ bất kỳ tội nào đó cho mình. Thường nói câu: em cũng có sai nhưng ít hơn hai.Và mình đã gọi cho mẹ nói: con không ở chung với em gái nữa.Sáng hôm sau mẹ gọi lại nói: mẹ đã nói chuyện với em gái rồi. Cả hai đứa đều có lỗi. Do con phản ứng như vậy nên em gái nó mới làm như thế.Mình lại nói tiếp: mẹ ơi, đừng sai nữa. 30 năm rồi dừng lặp lại sai lầm của hồi xưa nữa.Gần 5 năm đại học của em gái, nó không làm, chỉ đi học rồi về nhà lướt SNS ngày hơn 10 giờ. Lúc con đi bán về thì nó nằm vừa xem TT vừa chỉ đạo. Gần như nó không buông cái ĐT ra được. Ăn nó cũng lướt, tối lướt đến 2-4 gi
-
957
07-01-2025
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Bác nông dân 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Xin mến chào thầy cùng toàn thể quý khán thính giả của tâm sự buồn vui.Theo dõi chương trình đã được một thời gian, hôm nay em xin phép được tự chia sẻ câu chuyện của mình dưới góc nhìn của một tiểu thuyết (tự chế) mang tên: Bác nông dân. Ngày xửa ngày xưa, có một bác nông dân sống trong một ngôi nhà nhỏ tại vùng nông thôn nọ. Bác có trồng một chiếc cây kim tiền (tên thân thương là đầu tư) sau nhà, chiếc cây mà bác rất tâm huyết, đam mê và chăm bẵm từ khi chỉ còn là chiếc mầm. Bác mong rằng sau này khi cây lớn, cây có thể mọc ra tiền để bác có một cuộc sống tự do hơn. Trước kia, bác có đi làm thuê cho một phú ông trong làng. Phú ông rất quý và mến bác. Công việc của bác dù tương đối ổn và cần tay nghề nhưng cũng khá nhàm chán và mệt về mặt thể chất. Công việc tương đối tốt khi cho bác được một khoản tiết kiệm tương đối dư giả và profile xịn rằng đã từng làm việc cho nhà phú ông. Song song trong quá trình làm việc tại nhà phú ông, bác bắt đầu trồng chiếc cây kim tiền ở sau vườn nhà. Sau mỗi khi tan làm, dù đã rất mệt nhưng bác vẫn cố gắng học tập, đọc sách, đi hỏi kinh nghiệm và dành nỗ lực tìm cách để phát triển cây kim tiền đó. Sau một thời gian, suy niệm lại, bác nhận ra mình rất trân quý cây kim tiền và enjoy những lúc được học tập, nghiên cứu để làm sao cho cây phát triển. Bác cảm giác như thời gian luôn là không đủQuay trở lại với phú ông trong làng, sau một thời gian làm việc, bác đã tích luỹ được một số tiền nhưng do cảm thấy mệt mỏi nên đã xin nghỉ ở nhà phú ông để trở về nhà với vợ con 100%. Phú ông sau đó cũng chuyển nhà lên thành phố lập nghiệp. Bác nông dân hàng ngày ở nhà học hành, nghiên cứu và tiếp tục chăm bẵm cây kim tiền bằng số tiền mình tích luỹ được. Vì quá đam mê và tự tin với những gì mình học được, bác đã dồn 8/10 số tiền tích luỹ được trước đó vào cây kim tiền và chỉ còn 2 phần để chi tiêu cuộc sống trong tương lai.
-
956
06-01-2025
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Chinh 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Con chào thầy và mọi người ạ . Con là nam , năm nay 18 tuổi . Trước con đã gửi tâm sự và nhận được 2 bài học về : cần có phương pháp học và sự suy niệm ạ .Con đã suy niệm ( thường về nỗi đau ) được 1 tháng và hôm nay con muốn nói về chủ đề : sống trọn vẹn ạ . Con đã không dùng facebook , tiktok trong 1 tháng .Con đã duy trì thói quen tối 10 h ngủ , 4h sáng dậy . Dạo gần đây , con cũng đã ít kỳ vọng về bản thân mình hơn . 10h tối trước khi ngủ , con đều ghi ra những việc cần làm vào ngày mai , khung giờ học phù hợp và dòng chữ đỏ trên tiêu đề : " Vì mệt về tinh thần , thể chất , hay sự kiện ABC thì mình : THƯỜNG KHÔNG : học môn A vào khung giờ B , môn C vào khung giờ D,.... " Ấy thế mà, hôm sau , con lại nhìn vào nhiệm vụ đó một cách nhẹ nhàng hơn , nếu không học được môn nào đó thì con không bất ngờ , con xem nếu bản thân có đủ năng lượng thì làm tiếp , không đủ thì đi ngủ giấc ngắn rồi làm môn khác vào giờ tiếp theo ạ . Con cũng ghi nỗi đau theo có tính chu kì như : có thể làm bài kiểm tra không tốt sẽ khiến mình chán nản , thất vọng ; lúc biết điểm thi sẽ so sánh , lúc nhìn các bạn đạt học bổng thì sẽ ganh tỵ ,.... Ngày nào con cũng ghi thế với mong muốn sẽ không bất ngờ, không cảm thấy tiêu cực nếu nó xảy ra . Con cũng đã tập thở và thiền . Nhiều lúc trong những trường hợp tưởng sẽ giận , cáu bẩn, sắp so sánh con lại bình tĩnh đến lạ thường . Con chỉ hít - thở sâu , quan sát mọi thứ đang diễn trong tâm trí , trong cơ thể mình thôi ạ . Con đang học ngành ngôn ngữ Trung nhưng cũng muốn học thêm tiếng anh qua bài hát yêu thích . Và con đã cam kết duy trì việc hát tiếng anh mỗi ngày trong 1 năm với bạn con . Bạn khá lành tính và con thường được bạn sửa lỗi phát âm , khẩu hình ,...Con vui lắm dù đôi lúc có những đoạn khá khó hát với con và cần nhiều thời gian hơn .Con cũng đọc sách , vừa đọc , vừa tra chat gpt , vừa nêu chính kiến , vừa nêu câu chuyện cá nhân như muốn phản biện với tác giả luôn ạ . Về việc học tiếng Trung thì con đã tìm ra được phương pháp học cho riêng mình . Hiện tại ,vấn đề của con là hay bị nửa đầu khi thời tiết thay đổi . Những ngày như thế thì con thấy mình khá mệt , lười làm , lười học hơn và không thiết làm những thói quen khiến con vui như ở trên. Nhưng vì trách nhiệm , vì những lời cam kết nên con vẫn làm nó ở mức trung bình. Nhiều lúc con phải dùng đến thuốc giảm đau dù không muốn . Thành thật thì những lúc như thế con chỉ lẩm nhẩm 1 cụm từ : " Nhích dần dần " . Dù là đi bộ vài bước , đứng dậy vài giây , ăn cọng rau xanh , thậm chí là cho mình được lướt video ngắn để giải trí ,.. thì con cũng thấy ổn hơn rồi ạ . Cảm ơn bản thân vì đã bao dung hơn với mình hơn . Cảm ơn mọi người và thầy đã lắng nghe câu chuyện của con ạ .
-
955
05-01-2026
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Điệp 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Chào Anh 5 và mọi người E là người viết bài tsbv 10/12/2024.Như chia sẻ trong bài viết trước đây, e có cháu bị hội chứng phổ tự kỷ. Hôm nay e có rất nhiều thời gian và ở bài tsbv này em xin phép phản hồi lại cuộc sống của e sau 1 năm.Trải qua 1 năm.Đối với cháu có nhiều tiến triển hơn, cháu có ý thức hơn trong mọi hoạt động. Cháu rất tình cảm, ôm hôn ông, bà, bố, mẹ và cả e gái mình.Đối với em, em dành thời gian tổng hợp lại vấn đề của mình, thường xuyên "suy niệm" vì em nghĩ rằng bản thân mình tốt lên thì mọi người xung quanh đều cảm nhận được và dần dần thay đổi. Thật kỳ lạ chơi với con giúp em chữa lành tốt cho bản thân mình như vậy. Sau 1 ngày làm việc vất vả, về nhà điều đầu tiên là thấy con chạy ra vui cười với bố mẹ. Về nhà là em vất điện thoại 1 góc chơi với các con. Từ đá bóng với cháu đầu tiên và nói chuyện như là "mấy bà hàng chợ" với cháu thứ 2 đang tập nói 😆.Nói vậy nhưng không phải là cuộc sống toàn màu hồng đâu. E đối mặt với rất nhiều vấn đề trong cuộc sống, stress có, mệt mỏi, chán nản, bất lực, đôi lúc e muốn bỏ cuộc rồi đó.Cũng may là e có người thân bên cạnh và đặc biệt có cuốn số, ngày nào e cũng ghi lại ngày hôm đó thích gì, không thích gì vấn đề của mình là gì, lời cảm ơn. E mới viết hết 3 cuốn sổ thôi và e tổng hợp được khá nhiều vấn đề. Tất nhiên e biết mình không phải siêu nhân, e lựa 3 vấn đề quan trọng nhất ở thời điểm hiện tại từ con cái, sự nghiệp, học tập, ... Thực ra e sửa lại bài viết này trước khi đăng lên rồi. E muốn tâm sự thật chi tiết từ nỗi buồn cho đến niềm vui. Nhưng qua bài viết này cũng đã diễn tả được 1 năm qua của e rồi a.Cảm ơn mọi người đã đọc tsbv của em. Sắp tới là tết Dương và tết Âm lịch. Em chúc mọi người thật nhiều an lành.
-
954
31-12-2025
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: FoxCode 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài PHẦN TIẾP THEO CHO CÂU HỎI "BÂY GIỜ CÓ CÒN KỊP KHÔNG?" - VÀ LẦN NÀY, EM CÓ CÂU TRẢ LỜIChào thầy Năm và mọi người.Gần 3 năm trước em đã gửi về chương trình Tâm Sự Buồn Vui - ngày 17/07/2023 (tập 403) với một câu hỏi mà lúc đó em không biết phải tự trả lời thế nào:"Bây giờ có còn kịp không?"Ngày hôm đó, em viết thư trong tâm trạng của một người đã từng gục ngã rất lâu, từng nghĩ rằng mình bị bỏ lại phía sau, rằng tuổi trẻ đã trôi qua mất rồi, rằng cánh cửa học tập có lẽ đã khép lại với mình. Em gửi thư không phải vì hy vọng điều gì lớn lao, mà chỉ mong có ai đó nói với em rằng: “Em vẫn chưa hết đường.”Hôm nay, em viết những dòng này như một phần tiếp theo của tập 403, không còn để hỏi nữa, mà để báo tin.👉 Em đã đi học lại. Và em đã làm được.Sau bức thư đó, em đã quyết định vào Nam, theo học ngành Trí tuệ nhân tạo tại Đại học Lạc Hồng, dù thời gian đầu gia đình vẫn ngăn cản rất nhiều. Nhưng lần này, khác với những lần trước, em không bỏ cuộc. Em lần đầu tiên trong đời đứng ra bảo vệ ước mơ của chính mình.Những ngày đầu không hề dễ. Có những lúc em tự hỏi: "Liệu mình có đang liều không?"Nhưng rồi em nhận ra một điều: khi được học bằng lựa chọn của bản thân, em không còn thấy mệt như ngày xưa nữa.Em học nghiêm túc, có mục tiêu rõ ràng, có định hướng cho tương lai. Từ một người từng sợ ánh mắt đánh giá của người khác, em dần trở thành người chỉ tập trung vào con đường của mình. Em học tốt trở lại, tham gia các kỳ thi, đạt được những thành tựu mà trước đây em chưa từng dám nghĩ tới, và may mắn được nhà trường ghi nhận, vinh danh, thậm chí được đặc cách tốt nghiệp.Trong hành trình đó, em vô cùng biết ơn những người thầy, người cô đã xuất hiện đúng lúc.Em xin gửi lời cảm ơn sâu sắc đến thầy Sơn và cô Hường - giảng viên Đại học Lạc Hồng, những người không chỉ dạy kiến thức mà còn định hướng, nâng đỡ tinh thần, hỗ trợ tài chính và luôn lắng nghe khi em gặp khó khăn. Những câu chuyện thầy cô chia sẻ về hành trình của chính mình đã trở thành điểm tựa để em tiếp tục bước đi.Và đặc biệt, em muốn nói lời cảm ơn đến thầy Năm.Nếu không có Tâm Sự Buồn Vui – tập 403 ngày 17/07/2023, có lẽ em đã không đủ can đảm để tin rằng việc học lại là điều xứng đáng. Những lời chia sẻ của thầy không chỉ giúp em thích học trở lại, mà còn cho em cảm giác rằng: em không hề đơn độc trên con đường làm lại cuộc đời.Về cô bạn cũ, hiện tại bọn em đã giữ liên lạc và nói chuyện với nhau thường xuyên hơn. Mỗi người đều đã trải qua những thay đổi riêng trong cuộc sống, nên khi nhìn lại mọi chuyện, cả hai đều bình tĩnh và thoải mái hơn rất nhiều.Chúng em không đặt nặng kỳ vọng hay so sánh với quá khứ, chỉ đơn giản là trò chuyện, chia sẻ ở mức phù hợp của những người bạn hiểu và tôn trọng nhau. Với em, đó đã là một cái kết đẹp: không ồn ào, không trách móc, và đủ nhẹ để mỗi người vẫn tập trung tốt vào con đường riêng của mình.Nhìn lại hành trình từ tập 403 đến hôm nay, em mới hiểu rằng:Không phải ai đi chậm cũng là người thua cuộc.Không phải ai vấp ngã cũng là người thất bại.Quan trọng là mình có dám đứng dậy và bước tiếp hay không.Nếu ai đó đang nghe lại Tâm Sự Buồn Vui – ngày 17/07/2023 (tập 403) và thấy mình trong bức thư cũ của em, thì em mong rằng phần tiếp theo này sẽ là một lời nhắn:Chỉ cần bạn còn dám đi, thì chưa bao giờ là quá muộn.Em xin cảm ơn thầy và mọi người đã lắng nghe, hy vọng trong phần tiếp t
-
953
30-12-2025
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Chọn lựa 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Em chào thầy và mọi người,Một năm nữa lại trôi qua, em nhìn lại hành trình đã qua: Có những điều làm được, có những điều chưa. Thu hoạch lớn nhất có lẽ là em đã buông được một người không yêu mình (em yêu đơn phương, em đã tỏ tình nhưng bị từ chối).Trong công việc, em luôn nỗ lực hết mình: Làm tốt chuyên môn, chăm chỉ, luôn đặt lợi ích của công ty và đối tác lên trước, nhưng gần như chưa từng nghĩ cho bản thân. Với em, chỉ cần nhận đủ lương mỗi tháng là được. Trong các dự án, em thường là người hô hào, đốc thúc mọi người, luôn trong tinh thần chiến binh. Nhưng khi dự án kết thúc, em luôn kiệt quệ; cộng sự thì ghét bỏ; dự án nào qua tay em cũng thành công, nhưng người được ghi nhận sau cùng chưa bao giờ là em vì em luôn là người rời đi ngay khi mọi việc vừa xong.Nhiều năm trôi qua, vòng lặp ấy lặp lại. Đến khi tuổi đã gần U35, em nhìn lại và chọn một lối sống chậm hơn, gọi là an phận. Em chọn vào một công ty lớn, nhiều hệ thống, ít tuyển thay người nghĩa là con người ở đó cũng mang tính lâu dài, chậm rãi.Em vào công ty được hai tuần thì xảy ra biến cố lớn: Cắt hơn 80% nhân sự. Bộ phận em từ hơn 20 người chỉ còn lại mình em. Em ngạc nhiên vì mình được giữ lại. Sau này mới hiểu: Trước khi ra quyết định sa thải hàng loạt, công ty có bài test đánh giá khả năng thích nghi. Em đủ khả năng cover nhiều hạng mục, có lịch sử làm việc nhiệt huyết ở nơi cũ, và mức lương thấp hơn rất nhiều so với những người khác.Em bước vào guồng quay công việc điên cuồng: Tiếp nhận bàn giao, cover thêm hạng mục mới, làm việc với đối tác… Sau một năm ròng rã, mọi thứ dần ổn định. Em bắt đầu tuyển nhân viên, lập ngân sách, họp chiến lược, tham gia lựa chọn đấu thầu, tiếp quản thêm nhiều đơn vị mới. Tham vọng trong em cũng lớn dần; em sẵn sàng bước lên vị trí mới vị trí mà cả em và nhiều quản lý cấp cao đều ngầm hiểu là dành cho em, em cũng đã âm thầm đi học lấy chứng chỉ cho vị trí liên quan mà em tìm hiểu mọi người hay thi.Rồi đột nhiên xuất hiện một người sếp mới, không có chuyên môn liên quan, chưa từng làm IT, nhưng ngồi vào vị trí đó và chỉ đạo công việc của em. Sếp đưa ra nhiều quyết định điên rồ, và người dọn dẹp “chiến trường” vẫn là em. Sau đó là chuỗi ngày đầy sự cố: Tai nạn bất ngờ, vô cớ bị đánh ngoài đường (khi em phản kháng thì họ bảo là nhầm hoặc không cố ý), nhiều lần ngộ độc, có lúc bị mất toàn bộ quyền truy cập hệ thống đúng vào thời điểm then chốt.Em mệt mỏi và bắt đầu sợ hãi. Nghĩ lại, em không có chỗ dựa, tài chính chỉ vừa đủ sống, lại còn có người thân cần chăm sóc. Trong khoảnh khắc đó, em có cơ duyên tìm được một nghề mới ở một lĩnh vực hoàn toàn khác mà nếu thành công em có thể làm tự do, không phải làm với quá nhiều người. Em dồn toàn bộ sức lực để học và thử trong 6 tháng, rồi hiên ngang nghỉ việc. Em nghĩ như vậy là an toàn, nhưng không phải. Em thất bại trong lĩnh vực mới, cố bám thêm 6 tháng nữa vẫn không có tiến triển.Giữa lúc buồn, tủi và cô đơn, cộng thêm đã cạn túi, em gặp được sếp hiện tại. Ông tuyển em về. Sếp không hẳn là người tốt, nhưng cũng không quá ác; từng có những bất công với em, nhưng khi em thẳng thắn trao đổi thì sự việc không lặp lại. Là người có thể thương lượng được.Em biết ơn vì cơ hội này: Công việc nhàn hơn, lắm lúc cũng rảnh, lương khá ổn. Em vừa làm, vừa tiếp tục học lĩnh vực mới kia. Tính ra cũng đã được một năm. Gần đây, bộ phận em được đánh giá là có uy tín và hiệu quả nên dự án giao về khá nhiều. Cơ hội thăng tiến đã rõ ràng, đồng nghiệp bắt đầu cạnh tranh nhau.Và em lại tự hỏi: Mình có muốn bước vào cuộc đu
-
952
29-12-2025
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: Đoan 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Dạ, em chào Thầyem có chút chuyện muốn tâm sự với Thầy ạ. Vì em đã ra quyết định rồi nhưng vẫn nhiều lúc vẫn suy nghĩ lấn cấn ko biết mình làm v có đúng có sai ko và có nên ko. Chuyện khá dài, mong Thầy dành chút thời gian đọc nhé ạ .Chuyện là gia đình chồng em, thì trong mắt em trước đây rất ổn, gia đình đạo đức, con cái tu trí làm ăn, ko phải giàu có, nhưng cũng có ăn có mặc, mọi ng cũng quan tâm nhau.Nhưng tháng 6-2024 mới vỡ lở 1 chuyện là chị chồng ( chị T) có lừa gạt anh em ba mẹ họ hàng ruột thịt và bạn bè tổng số tiền là 20 tỷ. trong đó em cũng do tin tưởng nên nói bố mẹ em ruột em gửi vào đó 400tr trong đó. và cá nhân vợ chồng em cũng gửi 50tr. tổng là 450trLý do là chị T nói tiền để mẹ chồng chị buôn nông sản, sẽ trả tiền lời hàng tháng hoặc là theo hình thức mình mua nông sản rồi khi nào có giá thì bán ra lấy tiền. nhưng thực chất là giả hết, tự chị dựng chuyện và lấy tiền đó tiêu xài cá nhân và chi ra để nhử mồi, đầu này đắp đầu kia. c T nói là làm việc này từ 2018 mà ko ai trong nhà biếtkhi xảy ra sự việc thì có nhiều người đòi kiện chị T ra toà, nhưng chắc còn nhiều góc khuất nên cũng dằng co 1 thời gian.Sau đó chồng em có nhờ anh họ em làm luật sư tư vấn để giảm thiểu rủi ro pháp lý hình sự nhất có thể.Rồi chị chồng T bỏ Đồng Nai qua Bà Rịa, không có chỗ ăn ở thì gia đình em đã cho chị ở nhờ, nói là ở đến khi nào thì ở, tuỳ c sắp xếp cv- do số tiền 400tr là do em và ck em tin tưởng c T nên nói bố mẹ ruột em đưa, nên khi xảy ra sự việc thì tụi em đã bán xe ô tô để bù trc 200tr đưa bố mẹ em, (do bố mẹ em ko có tiền, chỉ gom góp trả ngân hàng vs tiền ăn hàng tháng, chứ ko phải tiền dư). số tiền này là tụi em tìm cách xử lý tạm thời trc mắt( quay lại thời gian trước 1 chút. c T có đi học 1 khoá cắm hoa và mở shop hoa ở Đồng Nai năm 2021. năm 2022 em sinh em bé và ở nhà 1 năm, có phụ chị T làm bông ở Đồng Nai, và sau đó thì em ko đi làm văn phòng nữa mà về Bà Rịa mở shop hoa. Lúc này em và chồng em tính là em sẽ đi học 1 lớp cơ bản hoa hiện đại để hiểu bản chất và xu hướng bây giờ, nhưng ba mẹ chồng và c T phản đối kịch liệt, nói là em đi học như vậy là qua mặt nhà bên đó, ko lẽ bên đó ko đủ khả năng dạy cho em hay sao mà em phải đi học ngoài, đi học vậy là tát thẳng mặt bên đó, và nếu đi học thì ba mẹ bên đó từ mặt tụi em. và tất nhiên việc gì cần làm thì em vẫn sẽ phải làm thôi, ko thể vì lời đe doạ của ngkh mà em dừng lại. Lúc phụ c T ở Đồng Nai c luôn nói là chỉ hết cho em, nhưng em vẫn cảm thấy em chưa hiểu đc những điều cốt lõi, sau khi đi học em mới nhận ra c T chỉ em đc 3/10 những kiến thức cơ bản.mà rồi người trong nhà thì mâu thuẫn ntn thời gian qua r cũng bỏ qua cho nhau- Em đã mở shop hoa ở Bà Rịa từ tháng 2-2024, chị T trước có làm shop hoa ở Đồng Nai, thấy em làm được nên chị muốn ra mở riêng. Và nói em là bố mẹ em không cho ở nên chị đi ra ngoài để ở r mở shop. Em nói nếu chị muốn mở shop thì cứ mở chứ ko đc nói bố mẹ em như z, tự chị muốn đi r giờ nói bm em ko cho ở là sao, trong khi qua bm em là người lên tiếng cho c T ở và dọn dẹp phòng cho ở lại, ko lấy tiền gì cả.- sau đó ra mở thì chị T làm cũng có khách nhưng ko bằng em, mỗi khi mẹ chồng hỏi em mà có đơn c T ko có đơn là mẹ khó chịu hậm hực ra mặt- có lần em được đài truyền hình Bà Rịa mời quay tài liệu, do gấp rút nên có nhờ c T qua phụ chuẩn bị, c T ok nhưng phút chót nói bận đi chơi r ko qua.Có lần em nói chuyện vs ba mẹ ck em là c T như z, thì ba mẹ nói ba mẹ ko biết chuyện đó, ko liên quan. Đó là lần đầu em nc vs ba mẹ về chuyện giữa em và c T, ba chồng em có nói thêm, em mà nhắc tới là dằn vặt ba mẹ nếu bỏ qua
-
951
26-12-2025
Send us Fan MailNGƯỜI GỬI: JJ 👈Nhấn vào đây để đọc đầy đủ nội dung bài Mến chào thầy và các bạn,Đầu tiên cho em gửi lời chúc đến thầy và các bạn. Chúc mọi người luôn bình an và hạnh phúc.Cách đây hai năm, em từng gửi bài tâm sự tới TSBV. Khi đó em đang mang thai, chuẩn bị cưới thì chồng cho em biết anh từng ly hôn và có con riêng. Lý do là khi còn trẻ, anh chưa đủ chín chắn để quan tâm chăm sóc vợ cũ, dẫn đến việc cô ấy ngoại tình và hai người ly hôn.Lúc biết chuyện, em vô cùng sốc, buồn và đau khổ, thậm chí từng nghĩ đến việc buông bỏ tất cả. Em đã gửi bài để xin lời khuyên của thầy và mọi người. Em vẫn nhớ thầy nói rằng: “10 năm trước anh ấy không tốt không có nghĩa bây giờ vẫn vậy. Quan trọng là hiện tại anh ấy đối xử với em thế nào và đã chấm dứt hoàn toàn với vợ cũ hay chưa.” Thầy cũng dặn em rằng nếu đã chọn tha thứ thì khi cãi nhau không được lôi chuyện cũ ra nhắc lại.Hôm nay em muốn báo tin vui với thầy: em đã chọn tha thứ, sinh bé và hiện tại chồng vẫn đối xử rất tốt với mẹ con em. Cho đến nay, vợ cũ và con riêng của chồng cũng không ảnh hưởng gì đến cuộc sống của gia đình em.Bé tuy bị bệnh bẩm sinh, từ nhỏ phải nằm viện khá vất vả, nhưng giờ đã đỡ hơn nhiều, rất dễ thương, thông minh và nhanh nhẹn.Tiếp theo, em xin được tâm sự với thầy một chuyện khác. Vừa rồi em suýt bị lừa một số tiền rất lớn.Em lấy chồng nước ngoài, nhờ mẹ ở Việt Nam đi xem đất nên cần đổi một khoản tiền lớn sang tiền Việt. Em sống bên này đã 10 năm, cũng từng giao dịch nhiều lần nên có chút kinh nghiệm. Nhưng không hiểu sao lần này em lại chủ quan như vậy.Em liên hệ với một người qua Facebook (tạm gọi là chị A). Người này liên hệ với chị B đến thu tiền mặt và chuyển tiền vào tài khoản Việt Nam cho em. Chị A gửi số tài khoản (nói là của em) cho chị B để chuyển khoản. Đến ngày thu tiền, chị B bảo em trai mình đến lấy tiền.Sau khi đếm đủ tiền, em trai gọi cho chị B và nói có thể chuyển khoản. Chị B chuyển xong và gửi bill, nhưng em vẫn chưa nhận được tiền. Khi kiểm tra lại bill thì em mới phát hiện đó không phải số tài khoản của mình.Lúc đó em mới biết mình bị lừa nên đã giằng lại số tiền. Khi ấy xung quanh khá đông người, em la lớn nhờ mọi người giữ em trai lại và báo cảnh sát. Cảnh sát đến rất nhanh và yêu cầu trả lại tiền cho em.Tuy nhiên, em trai và chị B nói họ cũng là nạn nhân, cho rằng em và chị A thông đồng để lừa họ.Theo lời họ, chị A kêu chị B đến thu tiền, gửi cho chị B số tài khoản của người khác nhưng nói đó là tài khoản của em. Chị B thấy em trai báo đếm đủ tiền thì chuyển khoản luôn, không xác nhận lại với em xem số tài khoản có đúng không. Sau đó chị B bắt em phải cùng chịu trách nhiệm, nhưng em không đồng ý. Cảnh sát cũng xác nhận đây là chuyện giữa chị A và chị B, không liên quan đến em.Sau nhiều trao đổi, em trai buộc phải trả lại tiền cho em, vì nếu không trả thì sẽ bị bắt giữ và số tiền bị tịch thu chờ tòa xử.Dù may mắn lấy lại được tiền, nhưng em đã suy nghĩ và tự trách mình rất nhiều. Em biết mình sai vì tham tỷ giá cao, không tìm người uy tín. Lúc thấy tỷ giá cao em cũng từng nghi ngờ, nhưng lại nghĩ gặp mặt trực tiếp thì không sao, vì trước đây em từng giao dịch kiểu này rồi.Em cũng tự trách mình vì tiền chưa vào tài khoản đã đưa tiền cho họ đếm, lại không xác nhận lại số tài khoản trước khi chuyển khoản. Em đã quá mạo hiểm.Em không biết chính xác chị A, chị B và em trai có phải cùng một nhóm hay không, hay chị B thực sự bị lừa. Vì khi sự việc xảy ra, em trai không có ý định bỏ chạy. Nếu có chủ đích lừa đảo thì với một thanh niên trẻ khỏe, họ đã cầm tiền ch
We're indexing this podcast's transcripts for the first time — this can take a minute or two. We'll show results as soon as they're ready.
No matches for "" in this podcast's transcripts.
No topics indexed yet for this podcast.
Loading reviews...
Loading similar podcasts...