PODCAST · education
ĐỌC BÁO cùng Tada
by Tada Le
Các bạn đang lắng nghe Đọc báo Daily Podcast, mình là Tada, người thích và vẫn giữ thói quen đọc báo mỗi ngày. Hi vọng bạn sẽ thích những bài báo mà mình tuyển chọn hàng ngày vào 9h tối trên Đọc báo Daily Podcast của Tada.
-
380
Nhật bản và tư duy "hậu AI"
"Điều quyết định vị thế của một quốc gia không phải là dẫn đầu trong một công nghệ cụ thể mà là luôn có đủ năng lực để tạo ra thế hệ công nghệ tiếp theo."Đó là câu trả lời mà một nghiên cứu sinh Việt Nam tại Nhật Bản mang về sau nhiều năm học tập, và cũng là điểm khởi đầu cho tập podcast hôm nay của Đọc báo cùng Tada. Mời các bạn cùng mình lắng nghe bài viết "Nhật Bản và tư duy 'hậu AI'" của tác giả Trần Văn Long, Tiến sĩ kỹ thuật, đăng trên chuyên mục Góc nhìn của VnExpress.Câu chuyện bắt đầu từ một bữa ăn với cựu lưu học sinh, nơi ai đó đặt ra câu hỏi tưởng chừng quen thuộc: khi AI thay đổi cả thế giới, Nhật Bản, đất nước từng gắn liền với Sony, Toyota, Canon, sẽ định vị mình ở đâu? Câu trả lời không nằm ở chatbot nào cả, mà nằm ở một người thầy 78 tuổi vẫn ngày ngày đến phòng thí nghiệm nghiên cứu phốt pho vàng, một vật liệu ít ai biết tên nhưng lại là mắt xích sống còn của ngành bán dẫn.Từ câu chuyện cá nhân ấy, bài viết mở rộng ra bức tranh lớn hơn: Kế hoạch Cơ bản lần thứ 7 về Khoa học, Công nghệ và Đổi mới sáng tạo mà Nội các Nhật Bản vừa thông qua, với hàng chục nghìn tỷ yên đổ vào nghiên cứu, không phải để chạy theo AI, mà để giữ vững khả năng liên tục sinh ra công nghệ mới, bất kể công nghệ đó tên gì.Vậy giữa một thế giới đang gấp gáp chạy theo từng con sóng công nghệ, đâu là điều thực sự đáng để một quốc gia, hay một cá nhân, đầu tư dài hơi?📌 Theo dõi thêm tại:🔗 Website: http://tadale.com🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm📷 Instagram: @thangmania
-
379
Được xem, không được nói
"Sân chơi không còn chỗ để ngã thì cũng không có gì nhiều để học."Dự thảo sửa đổi Nghị định 147 đề xuất cho trẻ dưới 16 tuổi có tài khoản mạng xã hội, nhưng chỉ được xem. Không đăng bài, không bình luận, không chia sẻ, không cả bấm thích. Tiến sĩ Trịnh Việt Dũng, người có gần 20 năm nghiên cứu và giảng dạy marketing, viết trên VnExpress một bài phân tích sắc bén qua hình ảnh hai sân chơi: một cái bọc cao su kín mít do luật sư thiết kế, và một cái để trẻ ngã trầy đầu gối rồi tự đứng dậy.Góc nhìn đáng chú ý nhất của bài viết nằm ở chỗ: dự thảo đã làm được phần khó nhất khi yêu cầu mỗi tài khoản trẻ em phải gắn với một người lớn cụ thể. Có nền móng đó rồi, đáng lẽ có thể xây tiếp cơ chế cho trẻ tham gia có giám sát, thay vì dừng lại ở "chỉ được xem". Và còn một nghịch lý kỹ thuật nữa: khi tài khoản trẻ em không có tương tác, nền tảng lại thiếu dữ liệu hành vi để nhận diện đâu là trẻ em, đâu là người lớn.Những đứa trẻ chỉ đứng xem sẽ lớn lên mà chưa từng được tập cách lên tiếng. Vậy khi cần kể câu chuyện của mình trong thế giới số, các em sẽ bắt đầu từ đâu?📌 Theo dõi thêm tại:🔗 Website: http://tadale.com🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm📷 Instagram: @thangmania
-
378
Để việc đọc chiếm lấy một góc đời
"Đọc là một hành động chiếm lĩnh không gian và thời gian." Câu mở đầu của tác giả Trần Quốc Tân trong bài "Để việc đọc chiếm lấy một góc đời" trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần đã khiến Tada dừng lại rất lâu. Trong tập podcast này, mời các bạn cùng Tada đọc lại bài viết ấy, một hành trình đi từ chuyến tàu mất điện thoại ở Đức, qua văn hóa báo in ở Hamburg, cho đến câu chuyện của nhà văn Luc Sante đọc sách giữa tiếng máy ép nhựa ồn ào.Giữa thời đại mọi thứ đều là một dòng cuộn vô tận trên màn hình, bài viết đặt ra một câu hỏi ít ai còn tự hỏi: khi văn bản mất đi hình dạng vật lý, ta có đang đánh mất luôn cả khả năng ở lại đủ lâu với một ý tưởng để nó kịp trở thành một thế giới riêng trong đầu mình? Tác giả gọi đó là "trí nhớ không gian của văn bản" (spatial memory of text), thứ chỉ tồn tại khi ta còn cầm, lật và cảm nhận một cuốn sách hay tờ báo như một vật thể hữu hạn.Điều thú vị là câu chuyện không dừng ở hoài niệm. Ngay cả trong một nhà máy nhựa ồn ào giữa thập niên 1970, nơi mỗi chu kỳ máy chỉ kéo dài mười lăm giây, việc đọc vẫn tìm được cách tồn tại. Vậy thì giữa hàng trăm thông báo điện thoại mỗi ngày, liệu chúng ta có đang thật sự thiếu thời gian để đọc, hay đang thiếu một nghi thức để dành chỗ cho nó?📌 Theo dõi thêm tại:🔗 Website: http://tadale.com🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm📷 Instagram: @thangmania
-
377
Để báo chí vẫn sống, khi toà soạn không còn
"Việc số hóa vẫn nhận được sự ủng hộ khá lớn, nhưng vẫn chưa có đủ kinh phí cho nội dung tin tức kỹ thuật số." Đó là lời cảnh báo từ một chuyên gia lưu trữ báo chí Mỹ, và nó đặt ra một câu hỏi mà rất ít tòa soạn dám nhìn thẳng vào.Tập này của Đọc báo cùng Tada đọc bài "Để báo chí vẫn sống khi tòa soạn không còn" của tác giả Tuấn Sơn, đăng trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần.Bài viết kể chuyện tờ The News Tribune ở Mỹ suýt đánh mất toàn bộ kho lưu trữ hơn một thế kỷ của mình qua ba lần chuyển tòa soạn, cho đến khi một thư viện công cộng đứng ra số hóa và cứu lại gần như tất cả. Nhưng đó chỉ là một trong số ít câu chuyện có hậu. Phần lớn các tòa soạn, khi sáp nhập, đóng cửa hay đổi công nghệ, đều đang lặng lẽ đánh mất những gì mình từng viết, từng chụp, mà không hề hay biết mình đang đánh mất điều gì.Câu chuyện còn đi xa hơn, đến những tờ báo lớn như The Economist hay RetroNews của Pháp, những nơi đang biến kho lưu trữ cũ thành sản phẩm biên tập hoàn toàn mới, và cả tranh cãi mới nổi quanh việc các báo lớn bắt đầu chặn Internet Archive vì lo ngại dữ liệu bị AI khai thác.Vậy tòa soạn bạn đang làm, hay tờ báo bạn hay đọc, có đang thực sự giữ được ký ức của chính mình không?📌 Theo dõi thêm tại:🔗 Website: http://tadale.com🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm📷 Instagram: @thangmania
-
376
Những ốc đảo đô thị
"Tao đỡ đẻ cho bà nội mày. Ngày bé bố mày... rồi lớn lên..."Câu nói của một bà cụ hàng xóm, lưng còng, chống gậy sang thắp hương ngày bố mình mất, là thứ mở ra cả một tập "Đọc báo cùng Tada" hôm nay. Bởi vì đằng sau câu nói giản dị ấy là cả một tầng ký ức mà rất nhiều người sống ở chung cư cao tầng bây giờ không còn có được.Bài viết "Những Không Gian Đời Mình" bắt đầu từ một chuyện rất đời thường, một tin chia buồn trên nhóm Zalo chung cư, nhìn ảnh người vừa mất mà chỉ thấy quen quen, từng gặp đâu đó trong thang máy. Từ đó, tác giả lần lại hành trình 20 năm dịch chuyển từ làng lên phố, từ khu tập thể cũ nơi cả xóm biết mặt nhau đến căn hộ chung cư hiện tại nơi những cánh cửa đóng im lìm, chưa từng biết tầng trên tầng dưới là ai.Điều khiến tập này đáng nghe không chỉ nằm ở câu chuyện cá nhân, mà còn ở những con số khoa học đứng sau nó. Một nghiên cứu trên Nature chỉ ra hạch hạnh nhân (Amygdala) của người sống ở đô thị phản ứng mạnh hơn hẳn trước căng thẳng xã hội so với người ở nông thôn. Nguy cơ trầm cảm ở thành phố lớn cao hơn nông thôn tới 20%, còn nguy cơ rối loạn suy nghĩ ở người lớn lên trọn thời thơ ấu tại đô thị cao hơn tới 77%. Vậy điều gì đang thực sự mất đi khi những "hộp diêm đô thị" mọc lên ngày một nhiều, và những đứa trẻ lớn lên hoàn toàn trong đó sẽ bám rễ vào đâu?Nghe hết tập để biết vì sao ký ức chung, chứ không phải bê tông, mới là thứ giữ một cộng đồng lại với nhau.📌 Theo dõi thêm tại:🔗 Website: http://tadale.com🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm📷 Instagram: @thangmania
-
375
Nhà báo làm gì?
Nếu AI có thể viết xong một bản tin trong vài phút, vậy nhà báo còn để làm gì?Đó là câu hỏi mở đầu tập này của Đọc báo cùng Tada, dựa trên bài viết "Nhà báo làm gì?" của nhà báo, nhà nghiên cứu Trương Trí Vĩnh, đăng trên mục Góc nhìn của VnExpress.Tác giả bắt đầu từ một trận bóng chuyền, nơi AI có thể dựng xong bản tin chỉ vài phút sau khi trận đấu kết thúc, để đi tới một lập luận lớn hơn nhiều: cái đang biến mất chỉ là công việc đưa tin, vị trí độc quyền tiếp cận thông tin mà nhà báo từng có cũng mất theo. Cái còn lại, theo tác giả, là khả năng kết nối những mảnh ghép rời rạc thành một cách hiểu mới, thứ mà cả mạng xã hội và AI vẫn chưa làm thay được.Bài viết đi qua Walter Lippmann, Ezra Klein, David Brooks, và nhà kinh tế học Amartya Sen để vẽ ra ranh giới giữa người sáng tạo nội dung và nhà báo, một ranh giới Tada cũng có vài điều muốn nói thêm trong phần bình luận của tập này.Ranh giới đó, theo bạn, thật sự nằm ở đâu? Nghe hết tập để biết góc nhìn của Tada nhé.📌 Theo dõi thêm tại:🔗 Website: http://tadale.com🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm📷 Instagram: @thangmania
-
374
Đối thoại với người khác biệt
"Đối trọng của sự chia rẽ không nhất thiết phải là sự đồng thuận, mà là sự thấu hiểu." Một câu trong bài phát biểu tốt nghiệp ở Harvard đã khiến Tada phải dừng lại thật lâu.Tập này Tada mời các bạn cùng đọc và suy ngẫm về bài viết "Đối thoại với người khác biệt" của tác giả Đinh Hồng Kỳ trên VnExpress.Bài viết bắt đầu từ câu chuyện hai người ông của một sinh viên Harvard, một người Hồi giáo Pakistan, một người Do Thái sống sót sau Holocaust, vẫn ngồi uống cà phê và tranh luận với nhau suốt nhiều năm mà chưa từng từ bỏ mối quan hệ. Từ đó, tác giả mở rộng ra một câu hỏi lớn hơn cho xã hội Việt Nam hiện tại, khi khoảng cách giữa các thế hệ, giữa thành thị và nông thôn, giữa người trong nước và người xa quê ngày càng phình to.Điều Tada tâm đắc nhất trong bài là góc nhìn về mạng xã hội và cái gọi là buồng vang (echo chamber), nơi mỗi người tự nhốt mình vào một thế giới chỉ toàn những ý kiến giống mình, rồi mất dần khả năng ngồi lại với người khác biệt.Trong vòng kết nối của bạn, có còn ai mà bạn sẵn sàng ngồi nghe hết câu chuyện, dù biết trước là sẽ không đồng ý với họ? Nghe hết tập này để cùng Tada đi tìm câu trả lời nha.📌 Theo dõi thêm tại:🔗 Website: http://tadale.com🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm📷 Instagram: @thangmania
-
373
Nick ảo độc hại
"Toxic quá, em ưu tiên họp nội bộ trước", một khách hàng nhắn xin dời cuộc họp, chỉ vì trên mạng đang rộ lên làn sóng ảnh chế nhắm vào một diễn viên. Trong tập "Đọc báo cùng Tada" hôm nay, mời các bạn cùng Tada đọc và mổ xẻ bài viết "Nick ảo độc hại" của chị Cẩm Hà, chuyên viên tư vấn truyền thông và chính sách công, đăng trên VnExpress.Bài viết mở ra một góc nhìn đáng giật mình về những tài khoản gần như vô danh, không bài viết, không tương tác, chỉ chuyên đi bình luận ác ý hoặc cầm đầu những chiến dịch anti-fan đông tới hàng trăm nghìn người. Có nhạc sĩ phải đóng tài khoản cả gia đình, có nhà thiết kế phải tắt bình luận, chỉ vì không chịu được làn sóng tấn công từ những cái "nick" chẳng ai biết mặt.Điều khiến bài viết này đáng nghe hơn một bài than thường thấy về mạng xã hội là tác giả chỉ thẳng vào lỗ hổng giữa ba bên, người bị hại, nền tảng mạng xã hội và đám đông số, rồi đặt câu hỏi ai sẽ chịu trách nhiệm khi pháp luật chỉ xử được những hành vi có chứng cứ rõ ràng. Khi tổn hại tinh thần là thật nhưng tội danh thì mơ hồ, ai sẽ là người đứng ra bảo vệ nạn nhân?📌 Theo dõi thêm tại:🔗 Website: http://tadale.com🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm📷 Instagram: @thangmania
-
372
Từ chuyện Steve tới 'job' ra đề
"Nếu một học sinh viết ngay câu đầu tiên rằng Việt Nam không cần những tượng đài công nghệ như Steve Jobs, em ấy sẽ được bao nhiêu điểm?"Đó là câu hỏi được đặt ra trong bài viết đăng trên VnExpress mà tập hôm nay Tada muốn đọc cùng bạn.Đề thi Ngữ văn tốt nghiệp THPT 2026 vừa gây bão mạng với câu nghị luận về "Steve Jobs Việt Nam". Nhưng bài viết này không bàn về đề thi hay hay dở. Nó chạm vào một điểm đau sâu hơn: chúng ta đang ra đề mở, nhưng vẫn chấm theo kiểu đóng. Khi người ra đề hô hào sáng tạo, nhưng barem vẫn là "có ý X được điểm Y", liệu chúng ta đang đổi mới giáo dục, hay chỉ đang thay lớp bọc bên ngoài?Tác giả đặt ra khái niệm Assessment Rubrics (ma trận đánh giá năng lực) từ hệ thống Cambridge và IB như một giải pháp thực sự. Nhưng đồng thời cũng thẳng thắn nhìn nhận trở ngại lớn nhất: người chấm. Để nhận ra và trân trọng một bài viết có quan điểm ngược số đông mà vẫn lập luận xuất sắc, đó là kỹ năng không thể có trong ngày một ngày hai.Liệu chúng ta có đang chuẩn bị đủ không, hay chỉ đang kỳ vọng một cuộc đổi mới mà nền tảng chưa theo kịp?📌 Theo dõi thêm tại:🔗 Website: http://tadale.com🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm📷 Instagram: @thangmania
-
371
Hẹp cửa vào đại học
"Điều xã hội cần cuối cùng không phải là đầu vào đẹp, mà là những người tốt nghiệp đủ năng lực để làm việc và sống bằng nghề."Mùa tuyển sinh 2026 nóng lên với quy định điểm sàn 15 điểm mới của Bộ GD&ĐT. Trong tập này, Tada đọc và bình luận bài "Hẹp cửa vào đại học" trên chuyên mục Góc nhìn, VnExpress.Bài viết không đơn giản là phản đối hay ủng hộ điểm sàn. Nó đặt ra một câu hỏi sâu hơn: khi hệ thống liên tục dựng thêm rào ở đầu vào, chúng ta đang tránh né câu hỏi thực sự là gì? Tốt nghiệp phổ thông và trúng tuyển đại học là hai câu chuyện khác nhau. Một điểm số chung không thể đo được sự phù hợp của từng người với từng ngành học. Và quan trọng hơn, nâng chuẩn đầu vào không thay thế được trách nhiệm giải trình về đầu ra.Trong phần bình luận cá nhân, Tada, với góc nhìn của người dạy đại học hàng ngày, chia sẻ điều anh thấy trên lớp học và đặt ra một câu hỏi đáng để mỗi chúng ta tự trả lời: nếu đầu vào không đảm bảo chất lượng, và đầu ra chưa được đo đúng cách, thực ra ta đang bảo vệ điều gì?📌 Theo dõi thêm tại:🔗 Website: http://tadale.com🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm📷 Instagram: @thangmania
-
370
Tàu đi chậm để chạm vào văn hóa
"Không phải vì chưa đến nơi, mà vì chưa muốn kết thúc hành trình."Một hành khách nán lại trên sân ga Đà Nẵng sau khi tàu đã dừng. Không vội đi. Không muốn ra khỏi cái cảm giác vừa có được trên 3 tiếng đồng hồ từ Huế vào đây.Trong tập 381 của Đọc báo cùng Tada, mình đọc bài "Tàu đi chậm để chạm vào văn hóa" của tác giả Nhật Linh trên Tuổi Trẻ Online – câu chuyện về chuyến tàu kết nối di sản miền Trung (Huế – Đà Nẵng) sau hơn 2 năm vận hành đã đón hơn 440.000 lượt khách, phần lớn là người nước ngoài.Điều kỳ lạ là chuyến tàu này đi chậm hơn bất kỳ lựa chọn nào khác trên cùng cung đường. Hơn 100km mà mất hơn 3 tiếng. Và đó chính là lý do người ta chọn nó.Mình sẽ đọc toàn bộ bài báo, rồi nói thêm một chút về một khái niệm mình hay dùng trong giảng dạy truyền thông: "slow content". Và tại sao con tàu chạy chậm qua đèo Hải Vân lại là một bài học branding đáng để ngẫm.Bạn có bao giờ thật sự cho phép bản thân ngồi yên – không cuộn feed, không check tin nhắn, chỉ nhìn ra cửa sổ? Nghe xong tập này, mình nghĩ câu trả lời của bạn sẽ thay đổi một chút.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
369
World Cup 48 đội: Hấp dẫn, nhạt nhẽo hay hỗn loạn?
"World Cup giờ không chỉ bán bóng đá, họ đang bán trải nghiệm cao cấp và mô hình giải trí kiểu Mỹ."Đó là nhận định của nhà báo Tariq Panja trên The New York Times về kỳ World Cup đang diễn ra. Và trong tập 380 của Đọc báo cùng Tada, mình đọc một bài phân tích rất thẳng thắn từ tác giả Huy Đăng trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần: "World Cup 48 đội: Hấp dẫn, nhạt nhẽo hay hỗn loạn?"48 đội, 104 trận, 38 ngày thi đấu trải dài khắp Bắc Mỹ. Nghe có vẻ hoành tráng. Nhưng khi Curacao, đội vừa thua Argentina 0-7 năm 2023 xuất hiện ở sân chơi lớn nhất hành tinh, trong khi Ý, Đan Mạch, Ba Lan vắng mặt, thì câu hỏi đặt ra không chỉ là về chuyên môn. Nó là câu hỏi về định hướng: FIFA đang xây dựng một giải đấu bóng đá, hay đang vận hành một cỗ máy giải trí thương mại khổng lồ?Bài báo này cũng đào sâu vào góc khuất ít được nói đến: giá vé trận chung kết vượt 10.000 USD, gói VIP lên tới 73.200 USD/người, chi phí di chuyển giữa các thành phố chủ nhà có thể lên tới vài nghìn USD chỉ để theo một đội từ vòng bảng đến vòng sau. World Cup từng là giấc mơ của tất cả mọi người. Giờ nó đang trở thành sân chơi của ai?Bóng đá đang bị "Mỹ hóa" và điều đó có nghĩa là gì với những người yêu môn thể thao này từ trước khi FIFA tính đến chuyện mở rộng?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
368
Ký ức lịch sử dưới vòm me xanh
Tháng tư, Sài Gòn nắng chang chang. Một người đàn ông tóc bay lãng tử đi bộ trên vỉa hè đường Lý Tự Trọng, ngước nhìn vòm me rồi tự nhiên cất tiếng hát. Đó là nhạc sĩ Miên Đức Thắng, người đã sống cùng thành phố này suốt 60 năm, qua chiến tranh đến hòa bình.Trong tập 379 của Đọc báo cùng Tada, mình cùng đọc bài "Ký ức lịch sử dưới vòm me xanh" của tác giả Phạm Vũ, đăng trên Tuổi Trẻ Online dịp kỷ niệm 30-4.Bài viết dẫn người đọc đi dọc theo một con phố mà mỗi tòa nhà là một lớp ký ức: tấm ảnh "Sài Gòn sụp đổ" nổi tiếng toàn cầu được chụp từ nóc số 22 Lý Tự Trọng, thư viện từng là Khám lớn Sài Gòn thấm máu người yêu nước, ngôi trường La San Tabert hơn trăm năm tuổi, bệnh viện hình thành từ năm 1862. Và giữa tất cả những lớp trầm tích đó là một căn hộ nhỏ trong khu chung cư nhộn nhịp, nơi nhạc sĩ Miên Đức Thắng mỗi ngày đàn và hát, từ nhạc tranh đấu thời sinh viên đến nhạc trị liệu của tuổi gần 80.Đây là kiểu bài báo hiếm gặp: viết về lịch sử mà không nặng nề, viết về chiến tranh mà không bi lụy, và viết về một con người mà khiến bạn muốn bước ra đường ngước nhìn lên những tán cây xung quanh mình xem có gì mình đang bỏ qua.Vòm me xanh che mát bao nhiêu thế hệ người Sài Gòn rồi. Còn bạn thì sao, bạn nhớ lần cuối mình chịu chậm lại để ngắm một tán cây là khi nào chưa?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
367
Những "ngôi làng" cho người nhớ nhớ quên quên
Trong tập 378 của Đọc báo cùng Tada, mình cùng đọc bài "Những ngôi làng cho người nhớ nhớ quên quên" của tác giả Phan Bảo, đăng trên Tuổi Trẻ Cuối Tháng. Một bài khiến mình dừng lại khá lâu, không vì nó bi thương, mà vì nó đẹp theo cách rất lạ.Hogeweyk có siêu thị, quán rượu, nhà hát, tiệm cà phê. Cư dân mắc chứng mất trí nhớ (dementia) nghiêm trọng vẫn đi chợ, ngồi nhấp cà phê ngoài quảng trường, trò chuyện với hàng xóm. Nhân viên mặc thường phục. Không có đồng tiền thật nào được trao tay. Cái khung của cuộc sống bình thường được giữ nguyên, để phẩm giá của người bệnh cũng được giữ nguyên.Câu hỏi lớn hơn mà bài báo đặt ra không chỉ là về thiết kế không gian, mà là về cách một xã hội đối xử với những người đang dần mất đi chính mình. Khi số người mắc dementia toàn cầu dự kiến chạm 78 triệu vào năm 2030, liệu chúng ta có thể tiếp tục để họ lặng lẽ biến mất vào các viện dưỡng lão truyền thống? Người sáng lập Hogeweyk nói: xây một ngôi làng không phải thách thức. Thách thức thật sự là xây một xã hội biết hòa nhập.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
366
World Cup 2026 - Mỹ hoá & số hoá
Chung kết World Cup 2026 sẽ có màn biểu diễn giữa hiệp theo kiểu Super Bowl, lần đầu tiên trong lịch sử. Cùng lúc đó, AI đang tự động cắt clip highlight và gửi đến điện thoại từng khán giả chỉ vài giây sau khi bàn thắng xảy ra.Tập này mình đọc gộp hai bài của nhà báo Thanh Định trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần: "World Cup: Giải trí kiểu Mỹ" và "Kỳ World Cup của AI". Hai bài, hai góc nhìn, nhưng cùng chỉ về một chuyển dịch lớn đang diễn ra FIFA đang học mô hình của Mỹ để biến World Cup thành một siêu sự kiện tổng hợp, nơi bóng đá, âm nhạc, công nghệ và thương mại hòa làm một.Phần giải trí kiểu Mỹ thì dễ thấy: Shakira, Coldplay, Fan Festival có hòa nhạc và khu trải nghiệm thương hiệu, sân vận động được thiết kế như trung tâm giải trí đa năng. Phần AI thì ít ồn ào hơn nhưng thật ra sâu hơn nhiều: phân tích chiến thuật thời gian thực, cá nhân hóa nội dung cho từng khán giả, dự đoán mật độ giao thông và kiểm soát đám đông bằng dữ liệu. Hai bài khi đọc cạnh nhau mới thấy rõ, đây không phải World Cup được nâng cấp, đây là một mô hình hoàn toàn mới.Câu hỏi mình muốn để lại: khi AI biết bạn muốn xem gì trước khi bạn biết, thì bạn còn đang "xem bóng đá" theo nghĩa gốc của nó không?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
365
Trước tình ca, Thanh Tùng đã từng viết cho đất nước
Mùa hè 1954, một cậu bé 6 tuổi một mình rời Nha Trang ra Bắc học, không cha mẹ đi cùng, không người thân bên cạnh. Cậu bé ấy là Nguyễn Thanh Tùng, người mà mấy chục năm sau, cả nước hát "Lối cũ ta về", "Một mình", "Giọt nắng bên thềm" mà không biết ông đã đi qua một hành trình dài và thầm lặng như thế nào để có thể viết nên những bài hát đó.Trong tập 377 của Đọc báo cùng Tada, mình đọc bài viết "Trước tình ca, Thanh Tùng đã viết cho đất nước" của tác giả Quỳnh Nguyễn, đăng trên Tuổi Trẻ Online. Đây là một bài viết hiếm hoi kể lại phần đời ít ai biết của nhạc sĩ Thanh Tùng trước khi ông trở thành ông hoàng nhạc nhẹ thập niên 80.Người ta thường nhớ Thanh Tùng qua những tình khúc riêng tư, nhưng trước đó ông đã dành cả một thập kỷ âm thầm làm công việc ít hào quang hơn nhiều: chuyển soạn nhạc cách mạng thành nhạc không lời, xây dựng dàn nhạc nhẹ truyền hình, dàn dựng văn nghệ cho các địa phương từ Lâm Đồng đến Hải Phòng. Giới nghệ thuật một thời gọi ông là "khóa sol vàng" hễ chương trình nào có Thanh Tùng, hội diễn toàn quốc gần như chắc suất về huy chương.Điều thú vị là những ca khúc "đặt hàng" của ông viết cho Đoàn Hải Đăng, viết cho phong trào Trị An, viết cho thanh niên xung phong — lại không hề khô. Cẩm Vân kể khi nhận bài Hoàng hôn màu lá, bà ngạc nhiên vì chưa từng thấy "bài ca xây dựng" nào mà lãng mạn đến vậy. Đó là chuyện của một người tài: làm gì cũng ra hồn.Vậy điều gì đã biến một cậu bé tập kết từ Nha Trang thành người đặt nền móng cho nhạc nhẹ Việt Nam? Và liệu hành trình thầm lặng đó có liên quan gì đến những tình khúc đau đáu mà ông viết sau này?Nghe tập 377 để cùng mình tìm câu trả lời.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
364
Benoit Chaigneau phiêu lưu cùng Nước mắm
"Tôi muốn đối xử với nước mắm như cách người Pháp trân trọng rượu vang."Câu nói đó đến từ một người đàn ông Pháp - người đã mắc võng nằm lì trước cửa nhà dân ở Quảng Nam suốt 3 ngày chỉ để xin học nghề làm nước mắm.Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, mình đọc bài "Benoît Chaigneau phiêu lưu cùng nước mắm" của tác giả Ngọc Đông trên Tuổi Trẻ Số đặc biệt 30/4 kể câu chuyện của Benoît Chaigneau: nhà phê bình ẩm thực người Pháp với 20 năm dẫn chương trình trên kênh truyền hình quốc gia France 2, mắc kẹt ở Việt Nam vì COVID năm 2020, rồi... ở lại luôn vì nước mắm.Không phải theo kiểu du khách lãng mạn. Mà theo kiểu thực sự đi xin việc với mức lương 5 triệu đồng/tháng, đọc 5.000 trang tư liệu về nước mắm, rong xe máy từ Nam ra Bắc ghé từng nhà thùng học nghề. Kết quả là thương hiệu Chu Ben Fish Sauce ra đời năm 2023, với những chai nước mắm 100ml có giá 450.000 đồng, đắt nhất thị trường, và đã có mặt tại Expo 2025 Osaka đại diện cho Việt Nam.Câu hỏi mình muốn đặt ra sau khi đọc bài này: rốt cuộc, ai mới là người hiểu giá trị của nước mắm hơn - người Việt mình hay một ông Tây đến từ vùng Địa Trung Hải?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
363
Độc lạ món ăn "vĩnh cửu"
Có những nồi nước dùng đã sôi liên tục suốt 50 năm mà chưa bao giờ được đổ đi.Tập 375 của Đọc báo cùng Tada đọc bài "Độc lạ món ăn 'vĩnh cửu'" của tác giả Phan Bảo trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần — một bài viết về những món ăn không bao giờ được nấu lại từ đầu, mà chỉ được... tiếp tục.Từ các quán trọ châu Âu thời Trung Cổ với những chiếc vạc không bao giờ nguội, đến quán Wattana Panich ở Bangkok đang giữ ngọn lửa dưới nồi xúp mì bò qua ba thế hệ, cho đến creator Zaq trên TikTok với hơn 233.000 người theo dõi cùng nhau cho thêm nguyên liệu vào một nồi hầm chung — "perpetual stew" không chỉ là kỹ thuật nấu ăn. Nó là triết lý về sự tồn tại lâu dài.Tada đọc bài và suy nghĩ về tính liên tục: tại sao có những thứ sống mãi không phải vì không đổi, mà vì biết cách đổi đúng chỗ?Bạn có "nồi hầm vĩnh cửu" nào của riêng mình không?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
362
Tiếng Việt Sáo ngữ
"Trong thời đại tiếng Việt AI đang dần đồng nhất cách con người nói và suy nghĩ, khả năng diễn đạt chân thật và riêng biệt là lợi thế quý giá."Đó là câu kết của bài báo mình đọc trong tập này, và mình nghĩ nó nói thật hơn hầu hết những gì mình đọc được gần đây.Bài "Tiếng Việt sáo ngữ" của giảng viên Phạm Hòa Hiệp trên VnExpress bắt đầu bằng một tình huống rất quen: đọc xong thông báo tuyển sinh của một trường đại học mà không nhớ trường đó dạy ngành gì, vì mọi thứ đều có thể dùng cho bất kỳ trường nào khác. Từ đó, tác giả mở ra một phân tích về "sáo ngữ", không chỉ là vấn đề ngôn từ, mà là hệ quả của cả một lối tư duy an toàn, học theo mẫu, ngại khác biệt.Tác giả còn chỉ ra điều ít ai nói thẳng: AI đang tạo ra một tầng sáo ngữ mới, tinh vi hơn, đồng nhất hơn. Không phải vì AI tệ, mà vì AI học từ chính những gì con người đã viết ra từ trước.Trong phần bình luận cá nhân, mình chia sẻ góc nhìn từ lớp học và từ những buổi phỏng vấn, nơi mình nhận ra ai là người thực sự nổi bật không phải nhờ nói hay, mà nhờ dám nói thật.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
361
Biến AI thành bộ não thứ hai
"Sử dụng AI, với cá nhân lẫn doanh nghiệp, không còn là câu hỏi 'có nên hay không', mà là 'phải thế nào'."Tập hôm nay của Đọc báo cùng Tada xoay quanh một bài viết trên Tuổi Trẻ Cuối Tháng của tác giả Hoa Kim về cách Andrej Karpathy, cựu giám đốc AI của Tesla và đồng sáng lập OpenAI, đang dùng LLM để xây dựng một "bộ não thứ hai" thực sự biết tiến hóa.Không phải chatbot, không phải công cụ tìm kiếm, Karpathy đang xây một thư viện kiến thức sống, nơi AI đóng vai thủ thư kiêm tác giả, liên tục cập nhật, hệ thống hóa và kết nối các ý tưởng với nhau. Cái hay là cách tiếp cận này giải quyết đúng điểm đau lớn nhất của AI hiện tại: context window, tức là AI không nhớ gì sau mỗi phiên làm việc.Bài cũng so sánh phương pháp này với RAG (retrieval-augmented generation) mà các doanh nghiệp lớn đang dùng, và chỉ ra vì sao cách của Karpathy lại phù hợp hơn cho người dùng cá nhân.Góc nhìn của mình sau khi đọc: đây không chỉ là câu chuyện về AI. Đây là câu chuyện về tư duy có hệ thống, và AI chỉ là công cụ khuếch đại những gì bạn đã có sẵn.Bạn đang dùng AI như một công cụ tìm kiếm hay như một người cộng sự thực sự?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
360
Quay về ẩm thực của má, của ngoại
"Đừng ăn bất cứ thứ gì mà bà cố của bạn không nhận ra là thức ăn." – Lời kêu gọi từ 20 năm trước của Michael Pollan liệu có quá xa vời với nhịp sống đô thị hiện tại? Trong tập này của Đọc báo Podcast, hãy cùng Tada lắng nghe bài viết đầy trăn trở của tác giả Ngữ Yên (đăng trên báo Tuổi Trẻ Cuối Tháng) về nỗi buồn của một người cha khi thấy thế hệ trẻ dần lãng quên vị canh thiên lý hay những đĩa rau vườn nhà. Một chút khoảng lặng đêm muộn để chúng ta cùng tìm đường quay về với gian bếp nguyên bản của má, của ngoại.
-
359
Kỳ thi sống còn của con tôi
"Chuông của con lúc 6h. Chuông của tôi lúc 6h30. Chủ nhà đặt thêm một chuông nữa vì sợ hai bố con ngủ quên. Và vừa mở mắt, điện thoại vợ tôi gọi đến."Đó là buổi sáng của một người cha Việt Nam đang ngủ nhờ nhà bạn gần trường Paris-Saclay, chỉ để ở cạnh con đúng ngày thi quan trọng nhất của năm nhất Y khoa. Tập 369 của Đọc báo cùng Tada hôm nay là bài viết "Kỳ thi 'sống còn' của con tôi" từ mục Góc Nhìn của VnExpress.Ở Pháp, kỳ thi cuối năm nhất Y khoa không phải chuyện thông thường. Chỉ một môn dưới 10/20 là mất trắng cả năm học. Để chuẩn bị cho con, cả gia đình ăn cơm gà luộc cả tuần, kiêng chuối, kiêng sữa vì sợ con đau bụng lúc làm bài. Bố bay sang Pháp ngủ nhờ nhà người quen gần trường. Bốn chiếc chuông báo thức cho một buổi sáng. Đó là mức độ của tình yêu thương, và cũng là mức độ của nỗi lo.Sau khi thi xong môn cuối, con không gọi về như đã hứa. Bố mẹ gọi thì không nghe máy. Gần một tháng sau, trường mới công bố kết quả. Hôm đó, con đang đi làm thêm.Câu chuyện này không chỉ nói về một kỳ thi, mà về cách kỳ thi của con trở thành kỳ thi của cả gia đình, và về thứ tình yêu thầm lặng của những bậc cha mẹ sẵn sàng bay nửa vòng Trái Đất chỉ để... ngồi chờ ở ngoài phòng thi.Cuối cùng con có qua được không?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
358
Càng sống có trách nhiệm, càng khó tắt điện thoại
"Có những vị trí mà lương không chỉ trả cho thời gian làm việc, mà còn trả cho khả năng HIỆN DIỆN khi tình huống xảy ra."Tập 370 của Đọc báo cùng Tada đọc bài viết của Luật sư Trương Anh Tú trên Góc Nhìn Mới - một bài không bênh vực workaholic, cũng không cổ xúy kiệt sức. Nó chỉ đặt ra một câu hỏi rất thật: liệu chúng ta có đang nhầm lẫn giữa trách nhiệm và sự bào mòn không?Trong thời đại mà "ngắt kết nối" gần như đã trở thành một xu hướng được tôn vinh, tác giả nhắc nhở rằng có những công việc và những mối quan hệ mà bản chất của nó không bao giờ chỉ dừng lại ở tám tiếng. Một bác sĩ cấp cứu. Một người quản lý giữ sau lưng cả một đội ngũ. Một người cha, người mẹ. Hay một luật sư nhận cuộc gọi lúc nửa đêm khi thân chủ đứng trước nguy cơ mất tất cả.Bài viết kết lại bằng một câu rất khó quên: trưởng thành không phải là lúc mình sống thoải mái hơn, mà là lúc mình không còn chỉ sống cho riêng mình nữa. Còn điện thoại của bạn tối nay nó sáng lên vì ai?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
357
Dòng chảy sóng truyền hình 50 năm
"Họ gọi nhau là đồng chí - những người ở lại và những người vừa tiến vào, cùng đứng trước màn hình phát sóng trong buổi chiều 30/4/1975."Đó là khoảnh khắc mà bài báo "Dòng chảy 50 năm sống truyền hình" của tác giả Hoàng Lê trên Tuổi Trẻ số đặc biệt 30/4 ghi lại, không phải bằng ngôn ngữ của lịch sử, mà bằng những mảnh ký ức rất con người, rất nghề.Đài Truyền hình Sài Gòn được thành lập ngày 7/4/1966, đài truyền hình đầu tiên của Việt Nam. Đến ngày 2/7/1976, đài chính thức đổi tên thành Truyền hình TP.HCM. Nhưng câu chuyện thú vị nằm ở khoảng giữa đó: cuộc chuyển giao không phải bằng đổ vỡ, mà bằng sự tiếp nối kỳ lạ giữa những người từng đứng hai phía chiến tuyến, nay cùng vận hành một tần số.50 năm là một hành trình dài. Nhưng cái đáng đọc trong bài báo này không phải những con số, mà là cái cách truyền hình TP.HCM tồn tại qua các thời kỳ như một dòng chảy, uốn khúc nhưng không đứt.Bạn có tự hỏi: điều gì giữ cho một tổ chức sống sót và phát triển qua nửa thế kỷ biến động?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
356
Gặp nhau giữa cõi cà phê
Trong tập Episode 368 của Đọc báo cùng Tada, mời bạn cùng lắng nghe và mổ xẻ bài viết "Chào Nhau Giữa Chốn Cà Phê" của tác giả Huỳnh Trọng Khang, đăng trên Tuổi Trẻ. Người Việt mình có một mối quan hệ đặc biệt với cà phê, không hẳn vì hương vị, mà vì cái nghi lễ xung quanh nó. "Ra uống cà phê không?" thực ra là lời mời ngồi lại, lắng nghe, và chia sẻ. Cái quán hàng ngõ bình thường với ghế nhựa lung lay lại có thể là nơi diễn ra những cuộc trò chuyện quan trọng nhất trong ngày. Đó là điều mà bài viết của Huỳnh Trọng Khang muốn chạm đến.Nhưng câu hỏi thú vị hơn là: khi James Hoffmann một trong những chuyên gia cà phê hàng đầu thế giới nhắc đến Việt Nam như một điểm đến không thể bỏ qua của làng cà phê quốc tế, khi Michelin bắt đầu để mắt đến những quán cà phê Việt, thì người uống cà phê Việt đang ở đâu trong câu chuyện đó? Chúng ta đang uống cà phê để sành điệu, hay để kết nối?Tranh luận Robusta hay Arabica, cà phê chua hay không chua hóa ra không chỉ là chuyện khẩu vị. Đó là câu hỏi về bản sắc.📌 Theo dõi thêm tại:🔗 Website: http://tadale.com🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm📷 Instagram: @thangmania
-
355
Từ Miu Lê đến Long Nhật: Chúng ta đã quá dễ dãi với người nổi tiếng
"Điều đáng buồn không phải nghệ sĩ sa ngã, mà là xã hội đã nhìn thấy những dấu hiệu từ rất lâu, nhưng chúng ta vẫn tiếp tục vỗ tay."Đó là câu kết của bài viết mà Tada mang đến trong tập podcast hôm nay – và nó đau hơn bất kỳ bản tin pháp luật nào.Chỉ trong vài tuần ngắn ngủi, lần lượt Miu Lê, Long Nhật và nhiều gương mặt quen thuộc của showbiz Việt xuất hiện trong tin tức theo cách không ai muốn. Nhưng thay vì dừng lại ở câu chuyện bắt bớ, bài viết "Từ Miu Lê đến Long Nhật: Chúng ta đã quá dễ dãi với người nổi tiếng" của tác giả Ngọc Linh trên Góc Nhìn Mới lại chọn hỏi thẳng một câu khó hơn nhiều: chúng ta – những khán giả – đã tiếp tay cho tất cả điều này như thế nào?Không ai trượt dài chỉ trong một đêm. Những dấu hiệu đã ở đó từ lâu: phát ngôn lệch chuẩn được bỏ qua, scandal được xử lý bằng vài lời xin lỗi rồi comeback rầm rộ, fan hâm mộ tấn công bất kỳ ai dám lên tiếng. Bài báo chỉ ra rằng chúng ta đã quen đánh giá nghệ sĩ bằng độ nổi tiếng thay vì nhân cách – và sự dễ dãi đó, lặp đi lặp lại đủ nhiều lần, đã gửi đi một thông điệp rất nguy hiểm cho cả thế hệ trẻ đang lớn lên.Vậy ranh giới giữa bao dung và dễ dãi nằm ở đâu? Và khi thần tượng sụp đổ, chúng ta nên nhìn vào họ – hay nhìn vào chính mình?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
354
Nhậu, kiếm tiền và nằm viện
"Dăm năm trước, chúng tôi cãi nhau đến khuya vì rượu Islay có mùi khói hay mùi đốt lốp xe. Đợt rồi tôi nằm viện - mấy ông bạn lại kéo đến, lần này không hỏi 'dạo này uống chai gì', mà hỏi 'ông uống Jardiance chưa?'"Đó là cách nhà tư vấn quản lý Kiên Vũ mở đầu bài viết "Nhậu, kiếm tiền và nằm viện" trên chuyên trang Góc Nhìn của VnExpress - và chỉ hai câu đó thôi, đã đủ để rất nhiều người đàn ông trung niên Việt Nam thấy mình trong đó.Chỉ trong hai tuần, ông sút 15 kg - không phải nhờ kỷ luật, mà vì viêm tụy cấp sau một buổi sáng ăn phở bình thường. Và nằm trên giường bệnh, nhìn lại những năm mải kiếm tiền, ông mới thấy rõ: giấc ngủ sâu, bữa ăn không đau bụng, đủ sức đi bộ cùng con - những thứ tưởng rất bình thường hóa ra xa xỉ vô cùng.Bài báo này không dạy ai cách sống khỏe. Nó chỉ kể một câu chuyện thật - về cái giá thực sự của việc đánh đổi cơ thể để đi nhanh hơn, và câu hỏi mà tuổi trung niên cuối cùng cũng buộc mình phải trả lời: rốt cuộc mình đang đi vì điều gì?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
353
Lãng phí bằng đại học?
"Học đại học ra chỉ để làm việc này thôi sao? Đúng là lãng phí tiền bạc của bố mẹ."Đó là lời mở đầu cho một câu chuyện đầy tính thời sự về việc lựa chọn con đường sự nghiệp của người trẻ ngày nay. Trong tập podcast này, mời các bạn cùng Tada lắng nghe và mổ xẻ bài viết "Lãng phí bằng đại học?" của tác giả Hồ Quốc Tuấn (Giảng viên cao cấp tại Đại học Bristol, Anh Quốc).Giữa bối cảnh làn sóng sa thải càn quét ngành công nghệ, tài chính và sự trỗi dậy mạnh mẽ của trí tuệ nhân tạo (AI), kịch bản truyền thống: "học chăm chỉ, lấy bằng, mặc đồ công sở" đang dần vụn vỡ. Gen Z đang phản ứng lại bằng cách trở thành một "Thế hệ đeo túi đồ nghề" (Toolbelt Generation), nơi những người thợ lành nghề có mức thu nhập khởi điểm vượt cả dân văn phòng.Thế nhưng, học đại học có thực sự là một sự lãng phí nếu bạn chọn đi làm thợ?Bài báo này hi vọng sẽ mang đến cho bạn một góc nhìn hoàn toàn khác: Đại học không chỉ đào tạo người viết báo cáo, nó rèn luyện tư duy quản trị, tầm nhìn chiến lược và khả năng giải quyết vấn đề, những vũ khí tối thượng giúp một người thợ lành nghề bứt phá trong môi trường hiện đại. Học đại học chưa bao giờ lãng phí, trừ khi bạn lựa chọn trở thành những "xác sống giảng đường".
-
352
Phẳng não vì AI?
Bạn đã bao giờ mở một email trống, định viết vài dòng nhưng rồi lại thở dài gõ: "Hey ChatGPT, hãy viết hộ tôi..."? Chúng ta đang dùng AI để thông minh hơn, hay chính sự tiện lợi ấy đang âm thầm “gọt phẳng” các nếp nhăn tư duy của mình?Trong tập podcast "Đọc báo cùng Tada" hôm nay, Tada mời bạn cùng lướt qua bài viết mang tên "Phẳng não vì AI" của tác giả Triệu Hưng trên tờ Góc Nhìn mới. Không thể phủ nhận Trí tuệ nhân tạo đang là chiếc đòn bẩy tuyệt vời cho năng suất, nhưng đi kèm với nó là một "cái bẫy êm ái" khiến bộ não chúng ta lười biếng: lười phản biện, ngại đào sâu, và quên mất cách "đổ mồ hôi trí tuệ". Hãy cùng Tada pha một tách cà phê, lắng nghe bài báo này và nhìn lại xem: Chúng ta đang làm chủ công nghệ, hay đang để thuật toán lấp đầy những khoảng trống tư duy?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm📷 Instagram: @thangmania
-
351
Già rồi, ai nuôi mình?
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng đọc bài viết “Già rồi, ai nuôi mình?” của Nguyễn Hữu Phước, một bài viết chạm vào nỗi lo rất thật nhưng thường bị đẩy ra xa: tuổi già của mỗi người sẽ được nâng đỡ bằng gì?Không chỉ là chuyện lương hưu có đủ sống hay không, bài viết mở ra một câu hỏi lớn hơn về sự thay đổi của gia đình Việt Nam, khi con cái không còn luôn ở gần cha mẹ, tuổi thọ ngày càng tăng, chi phí chăm sóc tuổi già ngày càng lớn, còn niềm tin “về già đã có con cháu lo” không còn chắc chắn như trước. Từ câu chuyện một người già phải vào viện dưỡng lão vì con cái không thể trực tiếp chăm sóc, đến các mô hình hưu trí bổ sung ở Mỹ, Anh, Australia, Singapore, Nhật Bản, Hàn Quốc và những thay đổi mới tại Việt Nam, tập podcast này không chỉ nói về tiền. Nó nói về sự chuẩn bị, về phẩm giá, về quyền được sống những năm cuối đời mà không quá phụ thuộc, không quá áy náy, và không phải đặt toàn bộ tương lai của mình vào một chiếc giỏ duy nhất.Một tập Đọc báo cùng Tada dành cho những ai còn trẻ nhưng đã nên bắt đầu nghĩ về tuổi già, không phải bằng nỗi sợ, mà bằng sự tỉnh táo. Vì có lẽ, điều đáng sợ nhất không phải là già đi, mà là già đi khi mình không còn đủ lựa chọn cho cuộc sống của chính mình.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
350
Lại 'hoán đổi, nghỉ bù'
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng đọc bài viết “Lại ‘hoán đổi, nghỉ bù’” của TS. Phạm Văn Chiến, giảng viên Trường Đại học Ngoại thương, để nhìn lại một câu chuyện tưởng như rất quen thuộc mỗi dịp lễ: nghỉ ngày nào, làm bù ngày nào, có nên kéo dài kỳ nghỉ hay không.Nhưng đằng sau vài ngày nghỉ liền mạch là một bài toán lớn hơn nhiều: tính ổn định của chính sách, khả năng dự báo của doanh nghiệp, sự lệch pha giữa khu vực công và tư, cũng như chi phí vận hành trong một nền kinh tế ngày càng kết nối với chuỗi cung ứng quốc tế. Một quyết định nghỉ bù tưởng nhỏ có thể kéo theo việc sắp xếp lại nhân sự, chậm thủ tục hành chính, phát sinh chi phí lưu kho, thay đổi lịch giao hàng và ảnh hưởng đến quan hệ với đối tác nước ngoài. Từ kinh nghiệm của Nhật Bản với Golden Week, Đài Loan với việc bỏ cơ chế làm bù thứ bảy, hay Mỹ với các kỳ nghỉ cuối tuần dài được luật hóa từ trước, bài viết gợi ra một câu hỏi đáng suy nghĩ: Việt Nam có nên tiếp tục xử lý lịch nghỉ theo từng năm, hay cần một khung chính sách ổn định, minh bạch và có thể dự báo trong dài hạn?Một tập podcast về lịch nghỉ lễ, nhưng cũng là câu chuyện về cách một xã hội tổ chức thời gian, cân bằng giữa phúc lợi người lao động, nhu cầu nghỉ ngơi, du lịch, tiêu dùng và sự vận hành trơn tru của nền kinh tế.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania#DocBaoCungTada #Tada #TadaLe #LichNghiLe #NghiBu #HoanDoiNgayNghi #NgayLeVietNam #ChinhSachLaoDong #PhucLoiNguoiLaoDong #KinhTeVietNam #DoanhNghiep #QuanTriThoiGian #GoldenWeek #LongWeekend #VanHoaLaoDong #DocBao #PodcastViet #TadaleDotCom
-
349
Đêm đầy sao giá bao nhiêu?
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, từ bài viết “Đêm đầy sao giá bao nhiêu?”, chúng ta cùng nhìn lên bầu trời đêm để nói về một thứ tưởng như miễn phí, nhưng đang ngày càng trở nên quý hiếm: bóng tối tự nhiên.Từ trải nghiệm lần đầu chụp được dải Ngân Hà ở đồi chè Long Cốc, Phú Thọ, câu chuyện mở ra một lát cắt rất thú vị về du lịch thiên văn, loại hình du lịch bền vững đang phát triển trên thế giới và bắt đầu được chú ý tại Việt Nam. Khi bầu trời đủ tối không chỉ đem lại cảm xúc cho người ngắm sao, mà còn có thể tạo ra sinh kế mới cho các địa phương, kéo dài trải nghiệm du lịch sang ban đêm và giúp con người kết nối lại với thiên nhiên theo một cách rất nguyên sơ.Nhưng để còn được nhìn thấy dải Ngân Hà, chúng ta phải đối diện với một vấn đề đang lớn dần trong các đô thị: ô nhiễm ánh sáng. Những biển LED quá sáng, hệ thống chiếu sáng ngoài trời thiếu kiểm soát, quan niệm “càng sáng càng tốt” không chỉ làm biến mất bầu trời sao, mà còn ảnh hưởng đến sức khỏe, sinh thái, năng lượng và chất lượng sống của con người.Một tập podcast về bầu trời đêm, về du lịch thiên văn, về ánh sáng đô thị, và về câu hỏi tưởng như rất thơ nhưng thật ra rất thực tế: chúng ta sẵn sàng trả giá bao nhiêu để còn được nhìn thấy một đêm đầy sao?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
348
Học làm gì khi việc làm biến mất?
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng đọc bài “Học làm gì khi việc làm biến mất?” trên VnExpress.Khi AI có thể viết, dịch, thiết kế, lập trình, phân tích dữ liệu và tự động hóa nhiều phần việc văn phòng, câu hỏi “học để làm gì?” không còn là một câu hỏi triết lý xa xôi. Nó trở thành nỗi lo rất thực của sinh viên, phụ huynh, người đi làm và cả các trường đại học.Nếu một công việc hôm nay còn cần người, nhưng vài năm nữa có thể được thay thế một phần hoặc gần như toàn bộ, vậy giáo dục nên chuẩn bị cho người học điều gì? Học một nghề cụ thể, hay học năng lực thích nghi? Học công cụ, hay học cách đặt câu hỏi? Học để có việc làm đầu tiên, hay học để không bị bỏ lại khi thị trường thay đổi?Tập podcast này là một cuộc trò chuyện về AI, việc làm, giáo dục và tương lai của người trẻ. Bởi có lẽ, trong một thời đại mà nhiều kỹ năng có thể nhanh chóng lỗi thời, điều quan trọng nhất không phải là học một lần để làm một nghề mãi mãi, mà là học cách tiếp tục học, tiếp tục hiểu con người, tiếp tục tạo ra giá trị mà máy móc khó thay thế.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
347
"Bác sĩ" AI
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng đọc bài “‘Bác sĩ’ AI” trên VnExpress.Từ thói quen “hỏi bác sĩ Google”, nhiều người giờ đã bước sang một giai đoạn mới: hỏi AI về triệu chứng, tự diễn giải kết quả xét nghiệm, tự đoán bệnh, thậm chí dùng chatbot như một người tư vấn y tế cá nhân.AI có thể giúp con người tiếp cận thông tin sức khỏe nhanh hơn, dễ hiểu hơn, và đôi khi khiến người bệnh bớt hoang mang trước những thuật ngữ chuyên môn. Nhưng y khoa không chỉ là ráp triệu chứng vào một câu trả lời hợp lý. Một chẩn đoán cần bệnh sử, khám trực tiếp, xét nghiệm, kinh nghiệm lâm sàng và cả khả năng nhìn thấy những điều người bệnh chưa biết cách nói ra.Tập podcast này là một cuộc trò chuyện về AI trong y tế, niềm tin số, thói quen tự chẩn bệnh và ranh giới rất quan trọng giữa tham khảo thông tin với ra quyết định điều trị.Bởi AI có thể là một công cụ hỗ trợ tốt. Nhưng sức khỏe của con người không nên được đặt hoàn toàn vào một câu trả lời nghe có vẻ đúng.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
346
Lời giải cho các sân vận động và nền kinh tế thể thao
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng đi qua ba bài viết trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần về một chủ đề tưởng chỉ thuộc về thể thao, nhưng thật ra chạm rất sâu vào ký ức đô thị: sân vận động.Từ nỗi niềm về sân vận động già nhất Việt Nam, đến cách nước Đức gìn giữ các sân bóng như một phần linh hồn cộng đồng, rồi nhìn sang những bài học quản lý sân vận động ở châu Á, câu hỏi đặt ra không chỉ là xây sân to hay nhỏ, mới hay cũ, công hay tư. Câu hỏi lớn hơn là: một sân vận động sống bằng điều gì?Một sân bóng thành công không chỉ cần khán đài đẹp hay công nghệ hiện đại. Nó cần ký ức, cộng đồng, dòng người, mô hình vận hành, khả năng kết nối với đời sống thường ngày và một triết lý rõ ràng: sân vận động không nên chỉ mở cửa khi có trận đấu.Một tập podcast về bóng đá, di sản thể thao, ký ức thành phố và câu hỏi rất đáng nghĩ: khi ta xây hoặc cải tạo một sân vận động, ta đang xây một công trình, hay đang giữ lại một phần đời sống chung của nhiều thế hệ?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
345
Nỗi niềm sân vận động già nhất Việt Nam
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng đọc bài “Nỗi niềm sân vận động già nhất Việt Nam” trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần.Từ ký ức một cậu bé 8 tuổi phải lòng bóng đá qua World Cup 1974 và những trận cầu ở Sài Gòn xưa, bài viết mở ra câu chuyện về một sân vận động đã đi qua gần một thế kỷ lịch sử. Đó không chỉ là một công trình thể thao. Đó là nơi lưu giữ tiếng reo hò, những mùa bóng cũ, những cái tên từng làm khán đài rung lên, và cả nỗi niềm của một đô thị đang thay đổi quá nhanh.Tập podcast này là một cuộc trò chuyện về bóng đá, ký ức đô thị, di sản thể thao và câu hỏi: ta nên nhìn những sân vận động cũ như những mảnh đất chờ tái thiết, hay như một phần ký ức sống của thành phố?Bởi đôi khi, một sân bóng không chỉ là nơi trái bóng lăn. Nó là nơi nhiều thế hệ từng học cách yêu một đội bóng, một thành phố, và một phần tuổi trẻ của mình.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
344
Internet mảnh đất ít người nhiều AI
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng đọc bài “Mảnh đất ít người, nhiều AI” của tác giả Hoa Kim trên Tuổi Trẻ Cuối Tháng.Bài viết đặt ra một viễn cảnh rất gần: khi bot và AI ngày càng chiếm tỷ lệ lớn trong lưu lượng web, thậm chí có thể vượt con người, Internet sẽ còn bao nhiêu phần là tương tác thật? Trước khi AI bùng nổ, bot đã chiếm khoảng 20% lượng truy cập web. Giờ đây, các AI crawler và agent từ những công ty như OpenAI, Meta không chỉ thu thập dữ liệu, mà còn bắt đầu tương tác với website, từ đọc, tìm kiếm đến mua sắm.Một tập podcast về AI, bot, Internet, niềm tin số và câu hỏi rất người: nếu máy móc ngày càng nói chuyện, mua bán, bình luận và hiện diện thay chúng ta, thì các kết nối thật giữa người với người sẽ đi về đâu?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
343
Ẩm thực thượng lưu và căn bếp độc hại
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng đọc bài “Ẩm thực thượng lưu và căn bếp độc hại” của tác giả Phan Bảo trên Tuổi Trẻ Cuối Tháng.Phía trước một nhà hàng fine dining là ánh đèn đẹp, đĩa ăn tinh xảo và những lời ca ngợi về nghệ thuật ẩm thực. Nhưng phía sau cánh cửa bếp, thế giới ấy đôi khi vận hành bằng áp lực, cấp bậc khắc nghiệt, ca làm kéo dài và một thứ văn hóa độc hại được biện minh bằng hai chữ “đỉnh cao”.Từ những tranh luận quanh các nhà hàng danh tiếng như Noma, tập podcast này bàn về mặt tối của ẩm thực thượng lưu: khi sự hoàn hảo được nấu bằng nỗi sợ, khi người trẻ bị thuyết phục rằng chịu đựng là một phần của trưởng thành, và khi hào quang sáng tạo che khuất điều kiện lao động bất công.Một cuộc trò chuyện về fine dining, quyền lực trong căn bếp, văn hóa làm việc và câu hỏi: món ăn có còn đẹp không, nếu cái giá của nó là sự tổn thương của những người làm ra nó?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
342
Sức lan tỏa của 'đám cưới cầu vồng'
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng đọc bài “Sức lan tỏa của ‘đám cưới cầu vồng’” của tác giả Trúc Anh trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần.Từ ngày 1/4/2001, khi những cặp đôi đồng giới đầu tiên tại Hà Lan được pháp luật công nhận trong hôn nhân, “đám cưới cầu vồng” không còn chỉ là câu chuyện riêng của một cộng đồng. Nó trở thành một dấu mốc về quyền được yêu, được cam kết, được bảo vệ và được gọi tên trong đời sống xã hội.Bài viết nhìn lại hành trình 25 năm của hôn nhân đồng giới trên thế giới: từ Hà Lan, Bỉ, Canada, Tây Ban Nha đến những quốc gia mới công nhận gần đây như Estonia, Hy Lạp, Nepal, Liechtenstein và Thái Lan. Đến tháng 6/2025, gần 40 quốc gia và vùng lãnh thổ đã hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới, trong khi thái độ xã hội vẫn còn rất khác biệt giữa các khu vực. Tập podcast này là một cuộc trò chuyện về tình yêu, pháp luật, phẩm giá, định kiến và sức lan tỏa của những thay đổi tưởng nhỏ nhưng có thể làm xã hội nhân văn hơn.Bởi đôi khi, một đám cưới không chỉ là chuyện của hai người. Nó là cách một xã hội trả lời câu hỏi: ai có quyền được hạnh phúc một cách công khai?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
341
Người về từ mặt trăng
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng đọc và suy ngẫm từ bài viết “Người về từ Mặt trăng” của tác giả Trọng Nhân trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần.Sau hơn nửa thế kỷ kể từ Apollo 17, Artemis II đã đưa con người trở lại vùng lân cận Mặt trăng trong một hành trình hơn 1,1 triệu km. Nhưng câu chuyện này không chỉ là một thành tựu kỹ thuật hay một kỷ lục không gian. Đó còn là câu chuyện về ký ức của thời Apollo, về những gương mặt đại diện cho một thế hệ phi hành gia mới, và về cách con người nhìn lại Trái đất khi đã đi đủ xa để thấy “Nhà” của mình nhỏ bé đến thế nào.Từ Mặt trăng nhìn về Trái đất, khoa học không còn là những con số lạnh. Nó trở thành một thứ cảm xúc rất người: cảm giác được rời đi, được trở về, và hiểu rằng mọi hành trình lớn nhất của nhân loại cuối cùng vẫn dẫn ta quay lại với câu hỏi mình đang sống thế nào trên hành tinh này.Một tập podcast về Mặt trăng, Artemis II, ký ức Apollo, tương lai khám phá không gian, và cái nhìn mới về “Nhà”.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
340
Robusta & tách espresso '0% arabica'
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng đọc bài “Robusta & tách espresso ‘0% arabica’” của tác giả Tịnh Anh trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần.Từ lâu, robusta thường bị nhìn như lựa chọn “thấp hơn” arabica: đậm hơn, gắt hơn, nhiều caffeine hơn, ít sang hơn. Nhưng bài viết này mở ra một góc nhìn khác: robusta không cần đứng trong cái bóng của arabica để được công nhận. Nó có đời sống riêng, phẩm chất riêng, và nếu được trồng, chế biến, rang xay, pha chế đúng cách, robusta hoàn toàn có thể tạo nên một tách espresso đầy cá tính.Đây không chỉ là câu chuyện về cà phê. Đây còn là câu chuyện về cách một sản phẩm từng bị định kiến có thể được nhìn lại, tái định vị và tìm thấy giá trị của mình trong một thị trường đang thay đổi.Một tập podcast về robusta, espresso, văn hóa cà phê, niềm tự hào nông sản và câu hỏi rất đáng suy nghĩ: có bao nhiêu thứ quanh ta từng bị xem nhẹ, chỉ vì chúng chưa được kể bằng đúng câu chuyện của mình?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
339
Quán cà phê Việt đầu tiên tại Sài Gòn và cuộc tranh thương đầu thế kỷ 20
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng đọc và trò chuyện từ bài khảo cứu của nhà báo Phạm Công Luận về quán cà phê Việt đầu tiên tại Sài Gòn và câu chuyện tranh thương đầu thế kỷ 20.Từ một quán cà phê, câu chuyện mở ra nhiều lớp lịch sử: sự hình thành của đời sống đô thị Sài Gòn, văn hóa tiêu dùng mới, tinh thần kinh doanh của người Việt trong bối cảnh thuộc địa, và cách một thức uống ngoại lai dần trở thành một phần rất quen thuộc của đời sống phương Nam.Cà phê, hóa ra, không chỉ là một ly nước uống buổi sáng. Nó còn là lịch sử thương mại, ký ức phố thị, văn hóa gặp gỡ, và một lát cắt thú vị về cách người Việt bước vào hiện đại theo cách rất riêng của mình.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
338
Bầy hủ tíu Sài Gòn
Có những món ăn không chỉ để no. Chúng là cách một thành phố tự kể về mình.Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng đọc và trò chuyện từ bài viết “Bầy hủ tíu Sài Gòn” của tác giả Ngữ Yên, đăng trên Tuổi Trẻ Cuối Tháng. Từ một tô hủ tíu, ta nhìn thấy nhiều hơn là sợi bánh, nước lèo, thịt bằm hay vài cọng hẹ. Ta nhìn thấy lịch sử di dân, văn hóa người Hoa, sự phóng khoáng của đất phương Nam, nhịp sống vỉa hè, những xe hủ tíu gõ len qua hẻm nhỏ, và cả cách Sài Gòn ôm lấy mọi thứ rồi biến nó thành của mình.Hủ tíu Sài Gòn không đứng yên trong một công thức. Nó có thể là hủ tíu Nam Vang, hủ tíu Mỹ Tho, hủ tíu Sa Đéc, hủ tíu người Hoa, hủ tíu gõ, hủ tíu khô, hủ tíu mì, hủ tíu bò viên, hủ tíu sa tế. Mỗi tô là một biến thể. Mỗi biến thể là một dấu chân của người từng đến, từng ở lại, từng mưu sinh và từng yêu thành phố này theo cách rất riêng.Một tập podcast về ẩm thực, nhưng cũng là một cuộc trò chuyện về ký ức đô thị, về Sài Gòn bình dân, về những món ăn đã trở thành bản đồ cảm xúc của nhiều thế hệ.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
337
Trí khôn lười nhác
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng bàn từ bài viết “Trí khôn lười nhác” trên VnExpress.AI đang trở thành một phần rất tự nhiên trong công việc hằng ngày. Nó giúp viết nhanh hơn, code nhanh hơn, thiết kế nhanh hơn, tìm ý tưởng nhanh hơn. Với những công ty nhỏ, cá nhân sáng tạo, sinh viên hay người làm nội dung, AI giống như một chiếc đòn bẩy mạnh mẽ.Nhưng câu hỏi quan trọng là: khi công cụ càng thông minh, liệu con người có đang nghĩ ít đi?Tập podcast này không nhìn AI như kẻ thù. Ngược lại, AI có thể là một cộng sự tuyệt vời nếu ta biết dùng nó để mở rộng năng lực suy nghĩ. Nhưng nếu chỉ dùng AI để né việc đọc, né việc tự phân tích, né việc tự đưa ra phán đoán, thì thứ bị mất không phải chỉ là kỹ năng. Thứ bị mất là cơ bắp tư duy.Một cuộc trò chuyện về AI, năng suất, sự lười nhác trí tuệ, và câu hỏi rất đáng tự hỏi trong thời đại này: ta đang dùng AI để thông minh hơn, hay để đỡ phải thông minh?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm📷 Instagram: @thangmania
-
336
Quê quán và định kiến vùng miền
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng bàn từ bài viết “Quê quán và định kiến” trên VnExpress.Hai chữ “quê quán” vốn có thể rất đẹp. Đó là nơi ta nhớ về ông bà, giọng nói, món ăn, một con đường nhỏ, một cái chợ, một nếp nhà, một vùng ký ức. Nhưng trong nhiều cuộc tranh luận trên mạng xã hội, quê quán đôi khi lại bị biến thành một chiếc nhãn dán lên con người.Chỉ từ một sự việc cá nhân, phần bình luận có thể nhanh chóng trượt sang quy chụp vùng miền. Một người sai, nhưng cả một địa phương bị gọi tên. Một hành vi lệch chuẩn, nhưng cả một cộng đồng bị đem ra phán xét.Tập podcast này là một cuộc trò chuyện về quê quán, căn tính, dữ liệu cá nhân, định kiến vùng miền và cách chúng ta có thể giữ lại sự tử tế khi nói về nơi người khác sinh ra.Bởi quê quán nên là một phần ký ức để nâng đỡ con người, không phải một lý do để thu nhỏ họ lại.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
335
Gen Z còn một lý do khác khiến họ khó kiếm được việc
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng bàn từ bài viết của The New York Times về một câu hỏi đang khiến rất nhiều người trẻ lo lắng: vì sao Gen Z ngày càng khó tìm được công việc đầu tiên?Không chỉ là chuyện “các bạn trẻ thiếu kinh nghiệm”. Vấn đề sâu hơn nằm ở chính chiếc thang nghề nghiệp đang thay đổi. Những công việc entry-level từng là nơi người mới được học việc, làm sai, sửa sai, tích lũy kỹ năng và dần trưởng thành, nay đang bị thu hẹp bởi áp lực chi phí, tự động hóa, AI và kỳ vọng tuyển dụng ngày càng cao.Khi doanh nghiệp muốn người mới “vào là làm được ngay”, nhưng lại không còn nhiều vị trí để người mới học cách làm, câu hỏi đặt ra không chỉ là Gen Z phải thích nghi thế nào, mà là xã hội đang đào tạo thế hệ lao động kế tiếp ra sao.Một tập podcast về thị trường việc làm, AI, nấc thang nghề nghiệp, áp lực trưởng thành của Gen Z, và bài toán rất thật với giáo dục đại học: chuẩn bị cho người trẻ bước vào đời không chỉ bằng bằng cấp, mà bằng năng lực học tiếp trong một thế giới đang thay đổi quá nhanh.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
334
Nơi sinh hay quê quán?
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, chúng ta cùng đọc và suy ngẫm từ bài viết “Nơi sinh hay quê quán?” của tác giả Nguyễn Minh Hoàng trên VnExpress.Từ một câu chuyện rất đời trong bữa cơm ngày Tết, bài viết mở ra một câu hỏi tưởng đơn giản nhưng không hề dễ trả lời: quê quán là gì, nơi sinh là gì, và vì sao những khái niệm này đôi khi lại trở nên rối rắm trong giấy tờ hành chính?Quê quán, ở một nghĩa đẹp nhất, là nơi cất giữ ký ức gia đình, gốc rễ, những câu chuyện ông bà kể lại. Nhưng khi bước vào hệ thống dữ liệu quản lý công dân, nó lại trở thành một thông tin khó xác minh, dễ sai lệch và chưa chắc còn nhiều giá trị thực tiễn.Một tập podcast nhỏ về giấy tờ, dữ liệu, nguồn cội và câu hỏi rất con người: ta thuộc về đâu?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
333
Thi đủ thứ, từ Tết sang thu
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, tôi đọc và trò chuyện quanh bài viết “Thi đủ thứ, từ Tết sang thu” của tác giả Nguyễn Thành Hưng trên VnExpress. Bài viết đặt ra một câu hỏi rất thật về giáo dục hôm nay: khi mùa tuyển sinh ngày càng nhiều kỳ thi, nhiều phương thức xét tuyển, nhiều lịch đăng ký khác nhau, ai đang gánh phần chi phí của sự phức tạp đó? Từ HSA, V-ACT đến xét học bạ, xét kết hợp và nhiều cánh cửa khác nhau, lựa chọn nhiều hơn chưa chắc đồng nghĩa với công bằng hơn. Với học sinh ở thành phố, đó có thể là cơ hội. Nhưng với học sinh tỉnh xa, đó có thể là thêm lệ phí, thêm chuyến đi, thêm áp lực và thêm bất an. Một tập podcast không chỉ nói về thi cử, mà nói về cách một hệ thống nên vận hành: đủ đa dạng để chọn đúng người, nhưng cũng đủ rõ ràng để người trẻ nhìn thấy đường đi của mình.📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
332
Ông tổ của "trở thành phiên bản tốt hơn"
Trong tập này của Đọc báo cùng Tada, tôi đọc và trò chuyện quanh bài viết “Ông tổ của ‘trở thành phiên bản tốt hơn’” của tác giả Đăng Khoa trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần. Bài viết mở ra một góc nhìn rất thú vị: hóa ra nỗi ám ảnh phải liên tục tối ưu bản thân, ghi chép thói quen, đo đếm hiệu suất sống và cố trở thành một “phiên bản tốt hơn” của mình không hề chỉ là sản phẩm của thời đại app, smartwatch và mạng xã hội. Nó đã có một lịch sử dài từ thời Victoria, khi con người bắt đầu tin rằng đời sống cũng có thể được quản lý bằng lịch biểu, sổ tay và những con số. Từ những cuốn nhật ký Letts in sẵn ngày tháng cho tới hệ sinh thái đồng hồ thông minh, app sức khỏe và bảng theo dõi thói quen hôm nay, có một sợi dây rất liền mạch nối quá khứ với hiện tại. Bài báo nhắc rằng con người luôn muốn kiểm soát chính mình, nhưng đi cùng với đó là áp lực phải tiến bộ liên tục, phải đẹp về số liệu, phải sống như thể mọi thứ đều có thể đo đếm. Một tập podcast dành cho những ai từng nhìn vào checklist, đồng hồ thông minh hay kế hoạch tự hoàn thiện bản thân rồi vừa thấy được thúc đẩy, vừa thấy mệt. Bởi có lẽ điều khó nhất không phải là trở thành phiên bản tốt hơn, mà là còn giữ được sự tử tế với chính mình trên đường đi. Phần cuối của bài báo cũng đặt ra đúng câu hỏi của thời này: ta đang làm chủ dữ liệu, hay đang dần sùng bái dữ liệu? 📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
-
331
Điện ảnh thời chớp nhoáng
Hôm nay trong Đọc báo cùng Tada, mình đọc bài “Điện ảnh thời chớp nhoáng” trên Tuổi Trẻ Cuối Tuần.Bài viết đặt ra một câu hỏi rất đáng suy nghĩ: điện ảnh đang thay đổi như thế nào trong thời đại mà khán giả có quá nhiều lựa chọn, quá ít kiên nhẫn, và thói quen xem phim bị định hình bởi nền tảng số, thuật toán, streaming, video ngắn và cả trí tuệ nhân tạo?Từ câu chuyện doanh thu phòng vé, sự chững lại của những đế chế giải trí lớn như Disney, cho đến ảnh hưởng của Netflix, ChatGPT và các công cụ AI mới, bài báo gợi ra một bức tranh rộng hơn về tương lai của điện ảnh: khi khán giả không còn chỉ “đi xem phim”, mà đang sống trong một hệ sinh thái nội dung liên tục, nhanh, phân mảnh và cạnh tranh từng giây chú ý.Với mình, đây không chỉ là một bài viết về phim ảnh. Đây còn là một lát cắt rất hay về truyền thông đại chúng hôm nay: khi công nghệ thay đổi cách chúng ta xem, cách chúng ta kể chuyện, và cả cách những ngành công nghiệp sáng tạo phải học lại để tồn tại.Một bài báo rất hợp để cùng đọc, cùng nghĩ và cùng hỏi: trong thời đại mọi thứ trôi qua rất nhanh, điều gì vẫn đủ sức giữ người xem ở lại với một câu chuyện?📌 Theo dõi thêm tại: 🔗 Website: http://tadale.com 🎙 Podcast: http://tadale.transistor.fm 📷 Instagram: @thangmania
We're indexing this podcast's transcripts for the first time — this can take a minute or two. We'll show results as soon as they're ready.
No matches for "" in this podcast's transcripts.
No topics indexed yet for this podcast.
Loading reviews...
ABOUT THIS SHOW
Các bạn đang lắng nghe Đọc báo Daily Podcast, mình là Tada, người thích và vẫn giữ thói quen đọc báo mỗi ngày. Hi vọng bạn sẽ thích những bài báo mà mình tuyển chọn hàng ngày vào 9h tối trên Đọc báo Daily Podcast của Tada.
HOSTED BY
Tada Le
CATEGORIES
Loading similar podcasts...